T5TT TL T LY ĐÔI
Đã nhiều
lần chúng ta nhìn thấy bức tranh vẽ hay điêu khắc đôi bàn tay gầy guộc chắp vào
nhau hướng lên trời. Nhiều người chỉ biết rằng đây là biểu tượng của cầu
nguyện. Thực ra, đôi bàn tay này do một người em đã vẽ bàn tay người anh. Một
bàn tay vất vả hy sinh lao động để nuôi em ăn học.
Chuyện kể
rằng có một gia đình nghèo gồm 18 người con. Hai người con lớn trong nhà đều
chung ước mơ trở thành họa sĩ. Nhà nghèo nên họ quyết định chỉ một người đi
học. Họ sẽ tung một đồng xu. Người thua sẽ làm thợ mỏ, dùng toàn bộ thu nhập để
chu cấp cho người thắng đi học. Sau này thành tài người thắng sẽ giúp ngược
lại.
Đồng xu
được tung lên, người em thắng cuộc và được đi học. Người anh trong suốt 4 năm,
làm lụng để nuôi người anh em của mình ăn học. Sau 4 năm thành họa sĩ nổi danh,
người em muốn thực hiện lời cam kết ngày nào nên trong bữa ăn sum họp, người em
đứng dậy để cảm ơn người anh trai đã hy sinh 4 năm giúp mình hoàn thành được
ước mơ. Người em nói:
– Anh
Albert, bây giờ đã đến lượt anh. Anh hãy theo đuổi ước mơ của mình. Em sẽ lo
toàn bộ chi phí và chăm sóc gia đình. Albert mỉm cười, rồi bật khóc:
– Không,
anh không thể vẽ được nữa. Đã quá muộn rồi. Bây giờ, sau 4 năm làm việc trong
hầm mỏ, không còn ngón tay nào của anh là lành lặn. Thậm chí bây giờ anh còn bị
thấp khớp ở tay phải nặng tới mức không thể nâng nổi một chiếc ly, nói gì đến
việc cầm cọ vẽ. Cảm ơn em, nhưng bây giờ đã quá muộn rồi…
Trước tình
yêu quá cao vời của anh, người em đã thực hiện một tác phẩm cẩn thận nhất trong
đời: vẽ lại đôi bàn tay của anh trai mình, với lòng bàn tay hướng vào nhau và
những ngón tay gầy guộc hướng lên trời. Ông chỉ gọi bức tranh của mình đơn giản
là “Đôi tay”, nhưng cả thế giới đều đặt tên cho kiệt tác đó là “Đôi tay cầu
nguyện”.
Xem ra đôi
bàn tay còn có ý nghĩa là trao ban, là hy sinh cho người mình yêu. Đôi bàn tay
ấy đã nâng ước mơ cho người em thành tài trong cuộc đời.
Hôm nay thứ
năm tuần thánh cũng mời gọi chúng ta chiêm ngắm một tình yêu tự hiến qua hình
ảnh tấm bánh bẻ ra để trao ban. Chúa Giê-su đã lưu dấu mãi tình yêu tự hiến cho
người mình yêu. Ngài muốn chúng ta mỗi khi ăn tấm bánh ấy phải loan truyền tình
yêu tự hiến của Ngài đến muôn đời. Một tình yêu cho đi mà không mong đền đáp.
Một tình yêu hiến dâng quên đi cả tính mạng của mình. Một tình yêu chịu nghiền nát
thành của ăn cho người mình yêu.
Trong bữa
tiệc cuối cùng với các môn đệ, Chúa đã chọn tấm bánh như một biểu trưng,
một dấu chỉ cho cả cuộc đời mình. Tấm bánh được làm nên là vì sự sống, vì niềm
vui của người khác mà không bao giờ là cho chính bản thân mình. Có thể đó là
tấm bánh đơn sơ, dân dã đem lại niềm vui cho trẻ thơ mỗi khi mẹ đi chợ về. Có
thể đó là tấm bánh nhỏ bé nhưng vô cùng cần thiết, đem lại sức sống cho người
đang đói lả. Bánh có thể được đặt trang trọng trên những bàn tiệc thịnh soạn. Bánh
có thể được nâng niu trên đôi tay gầy gò, run rẩy của người hành khất bên vỉa
hè. Như thế, Bánh không kén chọn người ăn, và dù là cao cấp hay bình dân, bánh
được làm ra là để cho đi chính mình, trao tặng chính mình, để trở nên niềm vui
và sức sống cho người khác. Chúa Giêsu đã trở nên tấm bánh thật vừa với tầm tay
của tất cả hạng người.
Thật đơn sơ
nhưng cũng vô cùng sâu xa, vì tấm bánh nói lên tình yêu tự hiến. Khi xưng mình
là bánh, Chúa Giêsu muốn bày tỏ một tình yêu tha thiết, sẵn sàng chịu nghiền nát,
chịu tan biến, chịu chết cho nhân loại. Chúa chịu nhỏ đi để con người
được lớn lên. Chúa chịu hủy hoại cho ta được lành lặn các thương tích.
Chúa chịu chết cho ta được sống.
Hơn ba mươi
năm đi khắp nẻo đường đời và trên đỉnh cao thập tự giá, Ngài đã sống như một
tấm bánh. Tấm Bánh được bẻ ra và trao tặng như một cử chỉ yêu thương. Ngài trở
nên Tấm Bánh như một lời mời gọi: “Anh em cầm lấy mà ăn”. Ngài trở nên tấm bánh
để từ đây, Thiên Chúa có thể ở lại mãi với con người.
Hôm nay
chúng ta kỷ niệm ngày Chúa lập bí tích Thánh Thể. Bí tích của tình yêu tự hiến.
Qua tấm bánh đơn sơ nhưng nói lên tình yêu hiến dâng của Thầy Chí Thánh Giêsu
chấp nhận tan biến cho người mình yêu.
Xin cho
chúng ta nhận ra tình yêu vô biên của Chúa để sống ngàn đời tri ân. Xin cho
cuộc đời chúng ta cũng biết tự hủy chính mình như tấm bánh đem lại niềm vui và
hạnh phúc cho người mình yêu. Amen.
Lm. Giuse Tạ Duy Tuyền