Hôm nay lễ Mẹ Truyền Tin. Lời Chúa
dẫn đưa chúng ta đến một khung cảnh thật bình dị, ấm cúng nơi mái nhà nhỏ bé
miền quê Nagiaret. Nơi đó đã diễn ra một cuộc đối thoại lịch sử giữa sứ thần
Chúa và cô thôn nữ Maria. Sứ thần Chúa đã viếng thăm đột ngột. Ðột ngột quá nên
chẳng có gì chuẩn bị từ tinh thần đến vật chất đối với cô Maria. Sứ Thần thì
chủ động - Maria thì bối rối. Lời Sứ Thần nói như đã được chuẩn bị chu đáo. Còn
Maria thì phân vân, đắn đo từng lời. Sứ Thần Chúa đã mang đến cho cô một thông
điệp thật bất ngờ và quá cao vời. Cao vời đến nỗi cô không dám nghĩ mình được
phước đức như vậy? Vì có bao giờ cô nghĩ rằng mình sẽ là Mẹ Ðấng Cứu Thế? Có
bao giờ phận nữ nhi thường tình như cô lại được giao trọng trách cao quý như
vậy? Cô đã không dám tin điều đó. Vì cô cảm thấy mình bất xứng và bất tài. Thế
nhưng, Sứ Thần Chúa đã trấn an cô. Cô được chọn không vì tài năng hay sắc đẹp.
Cô được chọn vì cô hằng sống đẹp lòng Thiên Chúa. Từ trời cao Chúa đã nhìn thấy
tấm lòng cô. Một tấm lòng thanh khiết vẹn tuyền. Một tấm lòng bao dung độ
lượng. Một tấm lòng bác ái yêu thương. Nhưng tất cả những phẩm chất đó vẫn
không thể giúp cô hoàn thành chương trình của Thiên Chúa. Cô phân vân và do dự.
Vì phận nữ nhi yếu đuối, vì việc phu thê cô chưa bước tới. Sứ Thần Chúa đã trấn
an cô: "Thánh Thần Chúa sẽ ngự xuống trên cô, và quyền năng Chúa sẽ rợp
bóng trên cô". Maria với tấm lòng quảng đại và niềm tín thác sắt son đã
thưa vâng để chương trình Thiên Chúa được thực hiện.
Ngược lại, trước đó sáu tháng. Cuộc
đối thoại giữa Sứ Thần và Giacaria cũng diễn ra trong âm thầm, ấm cúng. Sứ Thần
Chúa cũng đề nghị với Giacaria về việc Thiên Chúa sắp làm nơi ông. Nhưng ông
đòi dấu lạ. Lòng tin của ông đòi bằng chứng. Sứ Thần Chúa đã để ông câm lặng,
như dấu chỉ về những điều mà Thiên Chúa sắp làm cho gia đình ông.
Có thể thấy hai cuộc Truyền Tin nhưng
hai thái độ khác nhau. Maria thì tin vào quyền năng Chúa có thể thực hiện được
mọi sự. Giacaria thì hoang mang lo lắng. Maria để Chúa thực hiện theo ý định
của Chúa. Giacaria đòi dấu lạ để kiểm chứng. Chính hai thái độ đón nhận sứ điệp
khác nhau nên kết quả cũng khác nhau. Maria thì hết lời ngợi khen Chúa.
Giacaria thì câm nín. Nhưng dầu trong cách đón nhận nào, thì Thiên Chúa vẫn
thực hiện chương trình của mình trong sự cộng tác của con người.
Ðiểm chung của Maria và Giacaria
chính là đời sống hằng đẹp lòng Thiên Chúa. Dầu ở hoàn cảnh cô thôn nữ nhà quê
hay một tư tế đền thờ. Các ngài đã làm tất cả chỉ để đẹp lòng Chúa. Các ngài đã
sống hết mình với bổn phận bằng tình yêu nồng nàn với Chúa và tha nhân. Cuộc
sống của các ngài luôn rạng ngời biết bao hy sinh làm nên nhân đức. Các ngài đã
sống đẹp giữa dòng đời đến nỗi từ trời cao Thiên Chúa luôn hài lòng về các
ngài.
Phải chăng đó cũng là cách sống chung
của những người con cái Chúa? Là người Kitô hữu chúng ta phải lan tỏa hương
thơm bác ái cho anh em. Là người Kitô hữu chúng ta phải sống sao cho người khác
nhận ra chúng ta là môn đệ của Chúa bằng chính đời sống yêu thương và phục vụ.
Khi chúng ta sống hết mình vì Chúa, Chúa sẽ làm tất cả những điều tốt đẹp xuống
trên cuộc đời chúng ta, như chính Ngài đã nói: "Các con hãy lo tìm kiếm
nước Thiên Chúa và sự công chính của Ngài, còn các sự khác Ngài sẽ ban cho
sau". Ðiều đó Chúa đã thực hiện trên cuộc đời của Maria, của Giacaria. Khi
các ngài sống hết mình phụng thờ Chúa, thì Chúa lại làm biết bao điều cao siêu
trên cuộc đời các ngài.
Nguyện xin Mẹ Maria là Ðấng hằng đẹp
lòng Thiên Chúa, xin cầu bầu cùng Chúa cho mỗi người chúng ta biết thể hiện
nhân cách làm con cái Chúa qua đời sống bác ái yêu thương, qua đời sống thanh
khiết vẹn toàn như Mẹ. Amen.
Lm Giuse Tạ Duy Tuyền