CẦU CHO CÁC TÍN HỮU ĐÃ QUA ĐỜI
GA 6, 51-59
Việc cầu nguyện cho những người
đã qua đời có nguồn gốc từ Cựu Ước: Ông Giuđa quyên được khoảng 2000 quan tiền,
và gửi về Giêrusalem để xin dâng lễ đền tội; ông làm cử chỉ rất tốt đẹp và cao
quý này vì tin rằng người chết sẽ sống lại. Thực thế, nếu ông không hy vọng
rằng những chiến binh đã ngã xuống sẽ sống lại, thì cầu nguyện cho người chết
quả là việc ngu xuẩn. Ông nghĩ đến phần thưởng rất tốt đẹp dành cho những người
đã an nghỉ. Đó là lý do khiến ông đến dâng lễ tế đền tạ cho những người đã
chết, để họ được giải thoát khỏi tội lỗi. (xem
Macabê quyển 2, chương 12, từ câu 43 đến 46).
Khi dâng các
việc hy sinh hãm mình, và cầu nguyện cho những người đã khuất, chúng ta tuyên
xưng niềm tin (1) vào sự sống lại và sự
sống đời đời, (2) vào mầu nhiệm các
thánh thông công, và (3) vào lòng
thương xót của Thiên Chúa.
Chúng
ta cũng bày tỏ lòng hiếu thảo và lòng bác ái đối với những người đã ra đi trước
chúng ta.
Chúng
ta cũng ý thức hơn về thân phận chóng qua của mình, để biết ra công tìm kiếm
Chúa, là hạnh phúc đích thực.
Cầu
Cho Các Tín Hữu Đã Qua Đời không chỉ là (tháng) của những người chết, mà còn là
(tháng) của những người sống, đang trên đường: bước vào ánh sáng vinh quang.
Các linh hồn ở trong luyện ngục là ở
trong niềm hy vọng. Hy vọng, vì họ biết mình vẫn còn ở trong tình trạng ân
sủng của Thiên Chúa, nhất là họ biết rằng: họ sẽ được đảm bảo sự sống thiên
đàng bên Chúa. Đây là một giai đoạn chuẩn bị sau cùng để họ được vào cõi sống
đời đời. Chính vì thế, dù có phải trải qua lửa luyện tội đau đớn, họ vẫn không
hề bi quan, nhưng đầy tràn niềm vui và hy vọng. Ta hãy năng nhớ đến họ trong
lời cầu nguyện, và những hy sinh của mình, vì chắc chắn rằng: một khi được giải
thoát, họ cũng sẽ nhớ đến chúng ta trên thiên đàng.
Để giải thoát
ta khỏi quyền lực Thần chết, Đức Kitô đã đến để mang lấy thân phận phải chết
của chúng ta. Người thực hiện thánh ý của Chúa Cha là muốn cứu độ tất cả mọi
người. Người đã chết vì chúng ta, đã làm hy tế xá tội cho chúng ta. Nhờ cái
chết của Người, chúng ta được hòa giải với Thiên Chúa, hầu có thể lãnh nhận gia
nghiệp muôn đời. Người đã chiến thắng tử thần bằng sự phục sinh vinh hiển, nên
quyền lực của Thần Chết đã bị vô hiệu hóa. Kể từ đó, tương quan của chúng ta
với sự chết đã thay đổi, vì Đức Kitô chiến thắng: sẽ luôn chiếu soi cho những
ai đang ngồi trong bóng tử thần.
Sự chết nhắc
nhở ta về bản chất thật ngắn ngủi, mong manh của đời người trên dương thế. Đứng
trước định mệnh khắc nghiệt này, chúng ta dễ sầu đau, đôi khi thất vọng chán
chường. Tuy nhiên, sự khôn ngoan đích thực thì vượt xa hơn thế: khi ta nhận
biết thân phận mình nằm trong bàn tay Thiên Chúa. Điều đó giúp ta khám phá ý
nghĩa sự sống đích thực qua sự chết. Khi nghĩ đến những người đã chết, chúng ta
cũng phải nghĩ tới cái chết của chính bản thân mình. Đó là chuyến đi cuối cùng,
một chuyến đi quyết định và quan trọng hơn tất cả, chuyến đi vĩnh viễn không bao
giờ trở lại.