Có ai đó
nói rằng: “Bạn cứ yêu đi, bạn sẽ biết phải làm gì?”. Tình yêu là sức mạnh
để con người sống và hành động. Có tình yêu người ta mới sống hết mình. Có tình
yêu người ta mới không quản ngại nắng mưa hay đường xá xa xôi, gập gềnh. Quả
đúng như cha ông ta nói: “Yêu nhau tam tứ núi cũng trèo – Mấy sông
cũng lội – Mấy đèo cũng qua”.
Chuyện ngụ
ngôn về tình yêu của loài bướm được kể lại rằng: Một ngày nọ, chú bướm đực đề nghị:
"Chúng ta bắt đầu một trò chơi nhỏ nhé!". Bướm cái đồng ý. Chú nói
tiếp: "Ai là người đầu tiên ngồi trong bông hoa này vào sáng sớm mai sẽ là
người yêu người kia nhiều hơn". Bướm cái gật đầu.
Sáng hôm
sau, bướm đực đến từ sớm, đợi bông hoa nở ra và chú có thể ngồi vào đó trước
khi con cái tới. Cuối cùng, bông hoa cũng mở... và chú nhìn thấy một cảnh tượng
vô cùng kinh khủng.
Người yêu
của chú đã chết bên trong bông hoa. Cô ấy đã ở đó cả đêm, để sáng hôm sau khi
nhìn thấy người yêu, cô sẽ bay đến và nói rằng cô yêu chú biết nhường nào!
Tình yêu
làm cho cuộc đời thêm thi vị và hạnh phúc. Sống trong tình yêu ai cũng vui
tươi, hân hoan. Khi yêu người ta mới thấy đời thật hạnh phúc. Khi tình yêu bị
mất thì cuộc đời cũng chìm trong tăm tối cô đơn. Tình yêu không còn thì lòng
người cũng tê tái buồn đau như Nguyễn Du đã từng viết:
“Cảnh nào
cảnh chẳng đeo sầu
Người buồn
cảnh có vui đâu bao giờ”.
Hôm nay Thứ
Năm Tuần Thánh, là dịp nhắc nhở chúng ta về tình yêu cao vời của Thầy Chí Thánh
Giê-su. Một tình yêu dám chết cho người mình yêu. Một tình yêu không so đo tính
toán nhưng chỉ biết yêu là cho đi, cho đi đến cùng. Ngài cho đi không chỉ sức
lực, trí tuệ để phục vụ mà còn cho đi chính bản thân mình làm của ăn của uống
cho con người. Ngài đã sống trọn vẹn tình yêu là “chết cho người mình yêu”.
Tình yêu ấy
Ngài cũng mời gọi chúng ta hãy làm việc “Này” mà nhớ đến Ngài. Hãy lập lại tình
yêu dâng hiến mà Ngài đã hiến thân vì nhân loại. Hãy lập lại tình yêu hy sinh
mà Ngài đã cống hiến cho nhân trần. Hãy sống một cuộc đời như Chúa để tình yêu
của Ngài mãi ở lại trên thế gian.
Năm nay với
chủ đề “gia đình hãy là dấu chỉ lòng
thương xót” như mời gọi cách riêng các gia đình hãy biết chăm sóc nhau. Vợ
chồng hãy chăm sóc và phục vụ nhau theo gương Thầy chí Thánh Giêsu. Bởi vì khi
kết hôn là chúng ta mong được chăm sóc và bảo vệ nhau suốt đời. Đây là tình yêu
dâng hiến, tình yêu vị tha như Đức Giêsu đã tận hiến cho người mình yêu.
Mới đây
trên cộng đồng mạng loan truyền nhau thông điệp: "Phụ nữ ơi! Hãy ngừng hy
sinh". Họ lý giải cho lời hiệu triệu này là: "Từ ngàn năm dưới lũy tre làng, 'con trâu đi trước, cái cày theo
sau', người ta đã mặc nhiên thừa nhận rằng, ngay từ khi cất tiếng khóc oe oe
thì thân phận của người phụ nữ đã gắn chặt với hai từ 'hy sinh'".
"Nghĩ
cho cùng, khi kêu gọi người phụ nữ hãy cứ tiếp tục 'hy sinh', đó chỉ là sự ích
kỷ của đàn ông muốn đè nặng âu lo trên vai em gầy guộc mà thôi", tác giả
nhắn gửi. Thông điệp này ngay sau đó được cư dân mạng đã có những phản ứng trái
chiều với nhau. Kẻ cỗ vũ người phàn nàn. Kẻ ủng hộ, người kết án . . .
Thực ra phụ
nữ hay nam giới đều phải hy sinh. Mỗi giới mỗi vẻ. Mỗi giới đều thể hiện
sự hy sinh, lòng quảng đại của mình khác nhau. Hình ảnh người nữ thêu thùa,
người chồng gánh nước bổ củi vẫn là những nét đẹp của gia đình. Hình ảnh người
chồng cầy ruộng, người vợ cấy lúa vẫn là những bức tranh thập đẹp về sự hy sinh
tần tảo của mái ấm gia đình. Trong thế giới văn mình hôm nay ta vẫn cần những
hình ảnh vợ chồng cùng chia sẻ việc dọn nhà, bếp núc, giặt giũ . . . Đó là
những việc không tê nhưng sẽ làm cho gia đình ấm áp hạnh phúc hơn. Thế nên,
bình đẳng giới tính không có nghĩa là làm cho phụ nữ biến thành đàn ông, mà
quan yếu mỗi người đều phải biết sống hết mình với giá trị của mình trong hai
chữ hy sinh.
Khi Chúa
Giêsu cúi xuống rửa chân cho các môn đệ dường như Ngài cũng nhắc phải có hai
chữ hy sinh để có thể khiêm tốn cúi xuống chăm sóc nhau. Vợ chồng quan tâm chăm
sóc nhau khi mạnh khỏe cũng như lúc ốm đau. Cả hai đều phải biết cúi xuống để
thấy nhu cầu của nhau mà chia sẻ, mà quan tâm cho nhau.
Khi Chúa
Giêsu cầm bánh và nói: “Này là Mình
Thầy, các con hãy làm việc này mà nhớ đến Thầy”. Dường như Ngài cũng nhắc
tới hai chữ hy sinh cần phải có trong đời sống lứa đôi. Vợ chồng phải biết bẻ
cuộc đời mình như tấm bánh thơm ngon mang lại hạnh phúc cho nhau. Vợ
chồng phải hiến dâng cho nhau sự hy sinh, sự quan tâm, sự phục vụ để mang lại
niềm vui hạnh phúc cho người mình yêu.
Ước gì các
đôi vợ chồng hãy thể hiện sự quan tâm chăm sóc nhau bằng những nghĩa cử cao
đẹp. Cách riêng trong năm “gia đình hãy là dấu chỉ lòng thương xót” sẽ khơi gợi
lên lòng cảm mến yêu thương dành cho nhau không chỉ bằng lời nói mà bằng chính
hành động cúi xuống rửa chân cho nhau để mang lại niềm vui và hạnh phúc cho
nhau. Xin Chúa chúc lành cho các gia đình và thêm sức mạnh tình yêu để mỗi
người biết hiến dâng cho người mình yêu được hạnh phúc hơn. Amen
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét