Thứ Sáu, 5 tháng 6, 2026

CN MMTC HIẾN LỄ CUỘC ĐỜI

CN MMTC                                                HIẾN LỄ CUỘC ĐỜI      

Theo giáo lý của Hội Thánh “Bản chất của Bí tích Thánh Thể không chỉ là bữa ăn chung, mà còn và trước tiên là hiện tại hóa hy lễ thập giá. Thiếu giá trị hy tế, Mầu Nhiệm Thánh Thể không có ý nghĩa và chỉ có giá trị như là một buổi gặp gỡ giao hảo và huynh đệ” (BT cứu độ).

Vì thế, hôm nay chúng ta cùng nhau khơi gợi lại ý nghĩa và những giá trị thiêng liêng của thánh lễ để qua đó chúng ta sẽ tham dự Thánh Lễ một cách tích cực và sốt sắng hơn. Vậy, thánh Lễ là gì?

Thánh Lễ là diễn lại cuộc hy tế của Chúa Giêsu ngày xưa trên thập giá, là bàn tiệc Nước Trời mà chúng ta được mời gọi tham dự; là thông phần khổ nạn và phục sinh của Chúa Kitô, vì thế, khi chúng ta tham dự Thánh Lễ, là chúng ta đóng vai trò của:

– Đức Trinh Nữ Maria: Mẹ dâng lên Thiên Chúa Cha lời xin vâng trọn vẹn qua sự hiệp thông với Con yêu qúy để cứu độ trần gian. Chính Mẹ đã kết hợp đau khổ từ trái tim của mình với đau khổ máu đổ tuôn rơi của Con để mang lại mùa xuân cứu rỗi cho trần gian.

Cũng vậy, khi chúng ta đi dâng Thánh Lễ, là chúng ta đem những lao công vất vả trong ngày của mình, những khổ đau trong tâm hồn, đem những tâm tình vui tươi, lạc quan của mình, hợp với của lễ trên bàn thờ là Đức Kitô dâng lên Thiên Chúa Cha, để nhờ Đức Kitô, xin Ngài ban ơn cho chúng ta, tha tội cho chúng ta và xin ơn cứu độ cho toàn thể thế giới. Một sự hy sinh vất vả của một đời lao nhọc để đem lại nguồn sống và hạnh phúc cho mái ấm gia đình, là một lễ vật tuy không đổ máu nhưng cô quặng trong những giọt mồ hôi, những giọt nước mắt chảy ngược vào tim. Đó là một hiến tế mà bổn phận đòi hỏi chúng ta phải chu tòan. Đó là lễ vật mà hằng ngày chúng ta có thể thưa lên với Chúa: “Xin Chúa nhận lễ vật bởi tay cha để tôn vinh danh Chúa và sinh ơn ích cho toàn thể Hội thánh Người.”

– Chúng ta cũng đóng vai trò của thánh Gioan Tông đo, đã gan dạ đứng kề bên thập giá như một chứng nhân cho cái chết hiến tế của Thầy Chí Thánh Giêsu. Gioan không chạy trốn như bao môn đệ khác. Gioan không bàng quang như bao người khách qua đường, nhưng ông đứng dưới chân thập giá như muốn nói lên tấm lòng sẵn lòng cùng Thầy trải qua cuộc thương khó đau thương.

Cuộc sống của chúng ta luôn có thánh giá, thánh giá trong bổn phận, trong trách nhiệm, trong những lao nhọc của công ăn việc làm, trong những ưu tư lo lắng cho con cái, cho hạnh phúc gia đình. Đó là thánh giá mà Chúa đang cần chúng ta ôm lấy vào cuộc đời mình. Không trốn tránh thập giá, nghĩa là không lẩn trốn đau khổ, lẩn trốn trách nhiệm. Cuộc đời này ai cũng muốn an nhàn nhưng để được hưởng những tháng ngày an nhàn thì cần phải có những ngày tháng lao động cực khổ. Có gieo – có gặt. Có trồng mới có ngày hưởng nếm những thành quả của mình.

– Cuối cùng, khi tham dự thánh lễ là chúng ta thông hiệp vào Mình và Máu Thánh Chúa Kitô. Chúng ta được kết hợp nên một trong Chúa Kitô. Chúa Kitô là Đầu Hội Thánh đã dâng chính mình làm tế lễ, còn chúng ta là những chi thể trong nhiệm thể của Người, chúng ta cùng ăn một bánh, cùng uống một chén thánh là chính Mình Máu Thánh Chúa Kitô, chúng ta có cùng chịu hiến tế chính mình như Đức Kitô là Đầu của Hội thánh hay không? Liệu rằng, chúng ta có thể đứng nhìn Chúa chịu sát tế, còn mình không chịu làm gì cả, hay chỉ đứng đó như những khách bàng quang, đứng bên vệ đường nhìn xem máu Chiên Con vô tội đang đổ ra vì loài người, mà lòng mình không cảm thấy một chút hổ thẹn hay ái ngại lương tâm? Chúa Kitô vẫn đang đổ máu vì tội lỗi loài người. Giáo hội vẫn đang hiệp thông với đau khổ của Con Chiên Thiên Chúa, còn chúng ta sẽ đóng góp phần vụ gì trong việc đền tội cho thế giới và cứu độ trần gian?

Chúng ta biết rằng, trên bàn thờ tế lễ Giáo hội buộc phải có tượng Chúa chịu nạn, chính là để nhắc nhở chúng ta phải hy sinh, phải dâng hiến mình như Chúa Giêsu đã hiến dâng. Phải đóng góp phần chúng ta như Mẹ Maria đã đóng góp chính nỗi đau khổ xé nát lòng mình, hiệp thông với đau khổ của Chúa Giêsu để dâng lên Chúa Cha. Phải đóng góp phần chúng ta như Gioan đứng sát cây thập giá để nói lên tình yêu thuỷ chung sắt son với Thầy, cho dù phải cùng Thầy trải qua những cam go của đỉnh đồi Calve.

Thiết tưởng để thánh lễ thực sự mưu ích cho phần rỗi chúng ta và cho toàn thể nhân loại. Mỗi người chúng ta cũng phải biết gom góp hy sinh mỗi ngày như những hạt lúa bị nghiền nát, như trái nho ép thành chén rượu mới có của lễ để dâng trên bàn thờ. Đó chẳng phải là mồ hôi nước mắt trong lao công con người làm nên hay sao? Đó chẳng phải là những hy sinh, những chén đắng trong cuộc đời mà mỗi người chúng ta đang chấp nhận vì lòng yêu mến Chúa hay sao?

Lạy Chúa, xin nhận lấy hạt lúa chấp nhận phân huỷ, mục nát là cuộc đời chúng con. Dưới cối xay của bổn phận trong bậc sống của mình, của những thập giá đắng cay trong những thất bại, bị bỏ rơi, bị hiểu lầm,… Xin cho con được nghiền nát cho Chúa, cho dẫu tâm hồn và thân xác của con có tan nát nhưng xin cho ngọn lửa tình yêu mến làm con trở nên một tấm bánh tinh tuyền hiến dâng cho Thiên Chúa. Amen.

 

CN MMTCG TIN NHẮN YÊU THƯƠNG

CN MMTCG                                     TIN NHẮN YÊU THƯƠNG

Có những hình ảnh, những vật đã trở thành biểu tượng của tình yêu. Nó giúp cho người đang yêu bày tỏ tình yêu một cách lãng mạn mà không cần nói bằng lời. Với một trái tim đỏ thắm hoặc hình trái tim bị mũi tên đâm xuyên qua đều là biểu tượng cho tình yêu. Trái tim đỏ thắm nói: tôi xin dâng tặng cả trái tim này! Một trái tim có mũi tên đâm qua như muốn nói: Tôi đã yêu đơn phương! Hai trái tim có mũi tên xuyên qua diễn tả: Chúng mình đã gắn kết với nhau bởi tình yêu!

Hoa hồng cũng là biểu tượng tình yêu. Theo truyền thuyết kể rằng: có một thiếu nữ tên Rodanthe. Nàng đẹp kiều diễm nên rất nhiều chàng trai theo đuổi. Thấy nàng bị dồn ép quá mức, nữ thần săn bắn Diana biến nàng thành một bông hồng rực rỡ và ngát hương, biến những chàng trai yêu cô thành những gai nhọn tua tủa. Một truyền thuyết khác lại cho rằng những bông hoa hồng này sinh ra từ những giọt rượu tiên mà Thần Tình Yêu Cupid đã vô tình đánh rớt xuống mặt đất. Tình yêu đẹp, tình yêu nồng nàn nhưng cũng đầy đau khổ…

Bí tích Thánh Thể cũng là biểu tượng tình yêu mà chính Chúa Giêsu đã thiết lập. Ngài không dùng những hình tượng bên ngoài nên dấu chỉ tình yêu mà Ngài dùng chính Thân Thể Ngài trở thành tình yêu tự hiến cho con người. Thật cụ thể. Thật gần gũi. Qua tấm bánh Chúa ở lại với con người và hiến dâng thân mình nên thần lương nuôi sống cho con người. Thánh Thể Ngài thực sự trở thành một biểu tượng tình yêu tự hiến đến tan biến cho người mình yêu.

Quả thực, không có tình yêu nào lớn hơn tình yêu của người tự hiến vì người mình yêu. Tình yêu của Chúa Giêsu không dừng lại ở việc chết cho người mình yêu mà còn hiến ban chính Thánh Thể Ngài nên nguồn sức sống cho con người. Vì yêu con người nên Ngài đã nhỏ những giọt rượu tiên ân phúc xuống cho dương gian. Từ đây “Ai ăn và uống máu Ngài thì sẽ có sự sống đời đời”. Từ đây qua bí tích Thánh Thể Ngài sẽ ở cùng con người mọi ngày cho đến tận thế.

Điều tâm huyết mà Chúa muốn nơi chúng ta thực thi đó chính là “hãy làm việc này mà nhớ đến Thầy”. Khi Chúa cầm bánh và rượu dâng lên và trao ban cho các môn đệ Ngài đều tha thiết mời gọi: “hãy làm việc này mà nhớ đến Thầy”. Đó là việc của hiến tế, việc của yêu thương đến trao ban chính máu thịt mình cho anh em. Chúa muốn người môn sinh của Chúa lập lại hằng ngày trên mọi nẻo đường dương gian hành vi của yêu thương và tự hiến cho người mình yêu.

“Hãy làm việc này mà nhớ đến Thầy” chính là hãy bẻ đời mình ra như tấm bánh đem lại niềm vui, sức sống, hạnh phúc cho tha nhân. Có lẽ ai cũng đã từng nâng niu chiếc bánh. Ai cũng từng vui sướng khi mẹ trao cho tấm bánh. Tấm bánh nào cũng có những giá trị riêng. Tấm bánh nào cũng mang lại niềm vui cho người được nhận vì tấm bánh tự bản thân là tự hiến cho con người. Do đó, cuộc đời người tín hữu cũng được mời gọi hãy là tấm bánh mang lại niềm vui và hạnh phúc cho tha nhân. Cuộc đời người tín hữu cũng trở nên tự hiến để yêu thương và phục vụ con người. Không có yêu thương phục vụ thì đời người tín hữu không có giá trị như tấm bánh đã hết date hay đã không còn sử dụng làm của ăn cho con người.

Có lẽ chúng ta còn nhớ tới vụ động đất tại Nhật Bản vào tháng 3 năm 2011 với một câu chuyện thật cảm động về tình mẹ. Chuyện kể rằng: Sau khi động đất qua đi, lực lượng cứu hộ bắt đầu các hoạt động tìm kiếm cứu nạn. Và khi họ tiếp cận đống đổ nát từ ngôi nhà của một phụ nữ trẻ, họ thấy thi thể của cô qua các vết nứt. Nhưng tư thế của cô có gì đó rất lạ, tựa như một người đang quỳ gối cầu nguyện; cơ thể nghiêng về phía trước, và hai tay cô đang đỡ lấy một vật gì đó. Ngôi nhà sập lên lưng và đầu cô.

Đội trưởng đội cứu hộ đã gặp rất nhiều khó khăn khi anh luồn tay mình qua một khe hẹp trên tường để với tới thi thể nạn nhân. Anh hy vọng rằng, người phụ nữ này có thể vẫn còn sống. Thế nhưng cơ thể lạnh và cứng đờ cho thấy cô đã chết.

Cả đội rời đi và tiếp tục cuộc tìm kiếm ở tòa nhà đổ sập bên cạnh. Không hiểu sao, viên đội trưởng cảm thấy như bị một lực hút kéo trở lại ngôi nhà của người phụ nữ. Một lần nữa, anh quỳ xuống và luồn tay qua khe hẹp để tìm kiếm ở khoảng không nhỏ bên dưới xác chết. Bỗng nhiên, anh hét lên với vẻ đầy ngạc nhiên: “Một đứa bé! Có một đứa bé!”.

Cả đội đã cùng nhau làm việc; họ cẩn thận dỡ bỏ những cái cọc trong đống đổ nát xung quanh người phụ nữ. Có một cậu bé 3 tháng tuổi được bọc trong một chiếc chăn hoa bên dưới thi thể của người mẹ. Rõ ràng, người phụ nữ đã hy sinh để cứu con mình. Khi ngôi nhà sập, cô đã lấy thân mình làm tấm chắn bảo vệ con trai. Cậu bé vẫn đang ngủ một cách yên bình khi đội cứu hộ nhấc em lên.

Bác sĩ đã nhanh chóng kiểm tra sức khỏe của cậu bé. Sau khi mở tấm chăn, ông nhìn thấy một điện thoại di động bên trong. Có một tin nhắn trên màn hình, viết: “Nếu con có thể sống sót, con phải nhớ rằng mẹ rất yêu con”.

Một tin nhắn thật cảm động. Cảm động vì nó nói lên một tình yêu hy sinh cao đẹp mà người mẹ dành cho con. Qua bí tích Thánh Thể Chúa Giêsu cũng để lại cho chúng ta một tin nhắn: “Hãy làm việc này mà nhớ đến Ta”. Chúa Giêsu không chỉ muốn chúng ta hãy nhớ rằng Ngài rất yêu thương chúng ta mà Ngài còn mời gọi chúng ta hãy tiếp tục thi thố tình yêu ấy đến cho anh em.

Ước gì là người Kitô hữu chúng ta hãy làm cho tình yêu của Chúa được hiện tại hóa qua đời sống yêu thương phục vụ của mình. Ước gì từng lời nói, từng việc làm của chúng ta cũng để lại một tin nhắn cho anh em chính là tin nhắn của tình yêu tự hiến cho anh em. Amen.

Lm. Giuse Tạ Duy Tuyền

 

 

 

 

Thứ Năm, 4 tháng 6, 2026

CN MMTC SỨC SỐNG DÂNG TRÀO

 CN MMTC                                            SỨC SỐNG DÂNG TRÀO

Tại Tây Ban Nha có một cậu bé tên là Macxilano. Mới sinh ra cậu bị người ta quăng trước cửa tu viện, và đã được các tu sĩ đem về nuôi.

Vốn tính hay nghịch ngợm, nên thầy đầu bếp không cho cậu leo lên gác. Nhưng vì tò mò, một ngày kia Macxilano lén leo lên, cậu ngạc nhiên thấy một người khổng lồ bị treo trên thập giá. Nghĩ rằng người ấy chắc là đói lắm, nên đêm hôm ấy Macxilano vào bếp ăn cắp bánh mang lên cho ông Người khổng lồ đưa tay nhận bánh và mỉm cười với cậu.

Từ đó, ngày nào cậu cũng đem bánh cho người ấy. Ngày kia, ông âu yếm ôm lấy cậu bé và hỏi:

– Con thích nhất điều gì trên trần gian nầy?

Cậu mau mắn thưa:

– Con muốn được gặp mẹ con.

Người ấy liền nói với cậu bé:

– Con sẽ được gặp mẹ con ngay tức khắc nếu con chấp nhận phải chết đi.

Hôm sau các thầy tìm thấy cậu nằm chết như đang ngủ say trong vòng tay thương mến của Chúa Giêsu.

Vì yêu thương mẹ, muốn được ở bên mẹ, mà Macxilano đã bằng lòng chịu chết. Vì yêu thương con người, Đức Giêsu cũng đã sẵn lòng chịu chết để cho con người được sống. Hơn nữa, Người còn có sáng kiến là hiện diện trong Bí tích Thánh Thể, để được ở lại mãi với con người, để làm của ăn của uống, như lương thực nuôi dưỡng con người trên cuộc hành trình về quê trời. Người đã hứa: “Ai ăn bánh này sẽ được sống muôn đời” (Ga 6,58).

Thánh thể là Bí tích tình yêu.

Khi mời gọi: “Con hãy làm việc này mà nhớ đến Thầy”, Đức Giêsu muốn các Kitô hữu hãy lập lại cái chết tự hiến vì yêu thương của Người, bằng cả cuộc sống dấn thân và trao ban.

Khi lãnh nhận bánh Thánh Thể, người tín hữu ý thức mình đang lãnh nhận tình yêu Chúa. Và như dòng suối ân tình, họ lại tuôn trào tình yêu Chúa sang cho anh em đồng loại.

Khi chia sẻ bàn tiệc Thánh Thể, người tín hữu cũng muốn chia sẻ cơm bánh cho tha nhân, chia sẻ hồng ân của Đức Kitô cho những kẻ đói nghèo, túng thiếu, không nơi nương tựa.

Chính khi nhận lãnh Thánh Thể để rồi chia sẻ trao ban, người tín hữu lại nhận được sự sống trường sinh và niềm vui lại tràn ngập tâm hồn.

Vì thế, sống bí tích Thánh Thể chính là sống yêu thương, sống bí tích Thánh Thể là sống cho và vì Đức Kitô, sống bí tích Thánh Thể là sống như Đức Kitô đã sống và đã hiến trao cách quảng đại cho tha nhân.

Người tín hữu không lãnh nhận bánh Thánh Thể để cất giữ cho riêng mình, nhưng là để biến con người mình thành lương thực nuôi dưỡng anh em.

Việc chia nhau một tấm bánh nhắc nhở chúng ta sống là phải chia sẻ và trao ban, sống là yêu thương và hy sinh cho nhau.

Trong Thánh Lễ bế mạc Đại Hội Thánh Thể Quốc tế lần thứ 45, Đức Thánh Cha kêu gọi: “Chúng ta không thể rước Mình Thánh Chúa Kitô mà đồng thời lại sống xa lạ với những người đang đói khát, kẻ bị bóc lột, tù đầy hay đau yếu”.

Lạy Chúa Giêsu Thánh Thể, khi chúng con sống yêu thương là chúng con đang làm chứng rằng: Chúa chính là sức sống mãnh liệt của chúng con.

Xin cho chúng con khi lãnh nhận bánh Thánh Thể cũng đón nhận được sức sống mới của Chúa, để chúng con ra đi làm chứng cho tình yêu Chúa trong cuộc sống chúng con. Amen.

Thứ Tư, 3 tháng 6, 2026

Cảm nhận bài thơ “Hỏi” của Hữu Thỉnh

Cảm nhận bài thơ “Hỏi” của Hữu Thỉnh

“Tôi hỏi đất: - Đất sống với nhau như thế nào?

- Chúng tôi tôn cao nhau.

Tôi hỏi nước: - Nước sống với nhau như thế nào?

- Chúng tôi làm đầy nhau.

Tôi hỏi cỏ: - Cỏ sống với nhau như thế nào?

- Chúng tôi đan vào nhau

Làm nên những chân trời.

Tôi hỏi người:

- Người sống với người như thế nào?

Tôi hỏi người:

- Người sống với người như thế nào?

Tôi hỏi người:

- Người sống với người như thế nào?”

(“Hỏi”, Hữu Thỉnh)

“Từ xa xưa, khi ngôn ngữ còn in dấu sơ khai, thơ đã cất tiếng hát, là tiếng lòng của con người trước vũ trụ bao la, là rung động trước muôn màu cuộc sống và là nguồn cảm hứng bất tận cho con người... Như một đóa hoa thấm đẫm tình người, thơ ca mang trong mình sức mạnh to lớn, có khả năng tái tạo khả năng cảm xúc và suy tưởng” (Tiến sĩ Huỳnh Vũ Lam). Chính thế giới đẹp đẽ và nhân văn được khơi gợi từ thơ ca trong thi phẩm “Hỏi” của Hữu Thỉnh đã trở thành nguồn cảm hứng mạnh mẽ cho mỗi người đọc được ngẫm suy, được thấu hiểu nhiều tầng ý nghĩa sâu sắc về cách sống, về mối quan hệ giữa con người với thiên nhiên và giữa con người với nhau một cách đặc biệt như thế.

Thông qua hình thức đối thoại giữa “tôi” - chủ thể trữ tình với các đối tượng trong tự nhiên: đất, nước, cỏ; nhà thơ đã khéo léo gợi mở những triết lý nhân sinh, đặt ra những câu hỏi day dứt về lẽ sống của con người trước cuộc đời. Đó là lối sống của đất, của nước, của cỏ được gợi ra qua từng câu hỏi của nhân vật trữ tình, kết hợp cùng từng câu trả lời với những từ ngữ “tôn cao”, “làm đầy", “đan vào”, “làm nên”:

“Tôi hỏi đất: - Đất sống với nhau như thế nào?

- Chúng tôi tôn cao nhau.

Tôi hỏi nước: - Nước sống với nhau như thế nào?

- Chúng tôi làm đầy nhau.

Tôi hỏi cỏ: - Cỏ sống với nhau như thế nào?

- Chúng tôi đan vào nhau làm nên những chân trời”.

Nếu như đất sống bằng cách “tôn cao nhau”, bồi đắp, nâng đỡ lẫn nhau, đề cao nhau để khẳng định sự tồn tại của cá nhân mình, cùng nhau vươn lên; nước sống bằng cách “làm đầy nhau”, bù đắp, san sẻ, cảm thông cho nhau để cùng hoàn thiện thì cỏ chọn sống bằng cách “đan vào nhau”, gắn bó với nhau để làm nên một khối thống nhất và vững mạnh, cũng là để cuộc sống của mỗi cá nhân được mở rộng phạm vi mà trở nên phong phú, lớn lao hơn, tạo nên sự gắn kết để cùng mở rộng những chân trời. Lần lượt những câu trả lời xuất hiện để lí giải về sự gắn kết, cùng nhau sinh tồn, vươn tới những giá trị tốt đẹp của vạn vật trên thế gian. Qua đó, ta càng thấu hiểu hơn về thông điệp ý nghĩa mà nhà thơ đã gửi gắm: Con người cần phải sống có cộng đồng, cùng nhau đoàn kết, tương trợ giúp đỡ nhau để cùng phát triển. Thế nhưng, con người cũng luôn tồn tại sự đố ky, dễ dàng làm tổn thương đến nhau, trở thành nỗi trăn trở của thi nhân:

“Tôi hỏi người:

- Người sống với người như thế nào?

Tôi hỏi người:

- Người sống với người như thế nào?

Tôi hỏi người:

- Người sống với người như thế nào?”

Phép điệp được sử dụng một cách có chủ ý, nhấn mạnh suy nghĩ và cảm xúc của tác giả, nâng cao khả năng biểu cảm, gợi hình cho lời văn khi từng câu hỏi khi được nhắc lại đều thể hiện sự trăn trở, day dứt của nhân vật trữ tình về cách sống của con người trong xã hội hiện đại. Ba câu hỏi bỏ ngỏ không được trả lời trực tiếp như những âm vang được lặp lại liên hồi trong không gian tĩnh mịch, nó thôi thúc ta phải ngẫm ngợi và cuống quýt đi tìm câu trả lời, tạo nên khoảng lặng để người đọc quay về bên trong tâm hồn mà tự vấn chính mình: Chúng ta đang sống với nhau như thế nào? Chúng ta có đang tôn trọng, sẻ chia, gắn kết với nhau hay không?

Dường như những cuộc đối thoại và nhan đề “Hỏi” trong bài thơ cũng đã trở thành một cuộc đối thoại giữa thi phẩm và bạn đọc, để rồi thông qua nhân vật trữ tình “tôi”, ngôn ngữ cô đọng, những hình ảnh gần gũi, giàu tính biểu tượng cùng thể thơ tự do phóng khoáng để bộc lộ suy nghĩ, cảm xúc mãnh liệt của tác giả, ta nhận ra những triết lí sống ý nghĩa, sâu sắc cho hành trình cuộc đời mình. Bởi sống có cộng đồng, đoàn kết sẽ tạo nên sức mạnh lớn khó có thể hủy hoại nổi; chính sự tương trợ lẫn nhau sẽ tạo thành một mối quan hệ bền vững gắn bó, kéo con người lại gần với nhau hơn, tạo điều kiện cho mỗi cá nhân tự phát triển những thế mạnh của mình thông qua quá trình học hỏi, trau dồi kiến thức lẫn nhau. Qua đó, tập thể, xã hội có sự đoàn kết, tương trợ tích cực sẽ tiến xa, tạo nên những giá trị bền vững. Có lẽ trong cuộc sống đầy biến động và phức tạp này, mỗi người cần học hỏi từ đất, nước, cỏ để biết cách “tôn cao nhau”, “làm đầy nhau”, “đan vào nhau”. Chỉ có như vậy, ta mới có thể xây dựng một xã hội tốt đẹp hơn, một thế giới mà ở đó mọi người đều được tôn trọng, yêu thương và hạnh phúc.

“Thơ ca như một nguồn sáng vĩnh cửu, luôn hướng tới sự phục sinh, tái tạo thế giới, đối lập với những gì xấu xa và gian tà. Vẻ đẹp của thơ ca chính là ánh sáng đẩy lùi bóng tối, là dòng nước mát tưới xanh tâm hồn con người”. Nguồn sáng ấy rực rỡ ấy trong bài thơ “Hỏi” đã để lại trong tôi nhiều suy tư về cách sống, về mối quan hệ giữa người và người trong sự tôn trọng, sẻ chia và gắn kết. Có thể nói, thi nhân đã âm thầm đặt ra những câu hỏi day dứt về thực trạng xã hội hiện đại, thôi thúc mỗi người nhìn lại cách sống của chính mình hôm nay.

Ý nghĩa triết lý cuộc sống

Bài thơ "Hỏi" của Hữu Thỉnh (1992) là một tác phẩm giàu tính triết lý, sử dụng hình thức đối thoại giữa nhân vật trữ tình với thiên nhiên để khám phá lối sống đẹp giữa con người với nhau. Tác giả đã khéo léo chuyển hóa những hiện tượng tự nhiên thành những bài học nhân sinh sâu sắc:

 

Đất tôn cao nhau: Thể hiện sự nâng đỡ, hỗ trợ lẫn nhau để cùng phát triển và khẳng định giá trị cá nhân.

Nước làm đầy nhau: Biểu tượng cho sự cảm thông, chia sẻ và bù đắp những tổn thương, khoảng trống trong cuộc sống.

Cỏ đan vào nhau: Khẳng định tinh thần đoàn kết, gắn bó tạo nên sức mạnh tập thể và mở rộng không gian sống cho mỗi cá nhân.

Đặc biệt, khi đặt câu hỏi về cách sống của con người, bài thơ không đưa ra câu trả lời trực tiếp mà lặp đi lặp lại ba lần, tạo nên sự day dứt và suy ngẫm sâu sắc. Câu hỏi này như một lời nhắc nhở mỗi người về trách nhiệm phải sống tử tế, sẻ chia và đoàn kết với nhau để xây dựng một xã hội tốt đẹp hơn.

Tác giả và bối cảnh sáng tác

Nguyễn Hữu Thỉnh (sinh năm 1942) là một nhà thơ Việt Nam nổi tiếng với phong cách thơ vừa trữ tình vừa triết lý. Bài thơ "Hỏi" được sáng tác khi ông đã 50 tuổi - độ tuổi "tri thiên mệnh" theo Khổng Tử, khi ông đã có những trải nghiệm sâu sắc về cuộc đời. Qua bài thơ, tác giả thể hiện sự trăn trở về lối sống con người giữa một xã hội đầy biến động, đồng thời tìm kiếm những giá trị cốt lõi từ thiên nhiên để soi rọi vào nhân sinh.

So sánh với tác phẩm "Thượng đế sinh ra mặt trời" của Christa Reinig

Bài thơ "Hỏi" của Hữu Thỉnh có nhiều điểm tương đồng với bài thơ "Thượng đế sinh ra mặt trời" của nữ thi sĩ Đức Christa Reinig (sinh năm 1926). Cả hai tác phẩm đều sử dụng hình thức đối thoại, đặt câu hỏi về cách sống của các đối tượng tự nhiên và con người, đồng thời kết thúc bằng câu hỏi về mối quan hệ giữa con người với nhau mà không có câu trả lời. Sự tương đồng này đã gây ra tranh cãi về việc có hay không việc Hữu Thỉnh đã ảnh hưởng đến thơ của Reinig, hoặc ngược lại. Tuy nhiên, dù có nguồn gốc từ đâu, bài thơ "Hỏi" đã trở thành một tác phẩm độc đáo với thông điệp nhân văn sâu sắc riêng biệt.

Tác động và giá trị nghệ thuật

Bài thơ "Hỏi" được đánh giá cao về nghệ thuật cô đúc, tinh vi và chặt chẽ đến nỗi "ít mà không thiếu, nhiều mà chẳng thừa". Thể thơ tự do của bài thơ tạo nên sự linh hoạt, giúp tác giả truyền tải những triết lý sâu sắc một cách tự nhiên và gần gũi. Biện pháp tu từ điệp ngữ trong ba câu hỏi cuối bài đã nhấn mạnh tâm trạng băn khoăn, day dứt của tác giả về lối sống con người, đồng thời đánh thức khả năng nhận thức và tư duy của người đọc.

Lời kết

Bài thơ "Hỏi" của Hữu Thỉnh không chỉ là một tác phẩm nghệ thuật xuất sắc mà còn là một lời nhắc nhở sâu sắc về giá trị nhân văn trong cuộc sống. Qua những câu hỏi giản dị nhưng đầy triết lý, tác giả đã khơi dậy trong mỗi người sự tự soi chiếu về cách sống của mình, hướng đến một lối sống đẹp đẽ, nhân hậu và đoàn kết. Đây chính là giá trị bất tử của thơ ca - không chỉ giải trí mà còn giáo dục và thay đổi con người.

Bạn có muốn tìm hiểu thêm về phân tích chi tiết từng khổ thơ hoặc so sánh với các bài thơ khác cùng chủ đề không

Chủ Nhật, 31 tháng 5, 2026

5 PHÚT LỜI CHÚA MỖI NGÀY THÁNG SÁU 2026

 01/06/26  THỨ HAI TUẦN 9 TN

Th. Giút-ti-nô, tử đạo       Mc 12,1-12

CÔNG TRÌNH KỲ DIỆU CỦA CHÚA

 Suy niệm: Vườn nho trong bài ca của sách ngôn sứ I-sai-a, là hình ảnh của Ít-ra-en, dân riêng của Chúa: “vườn nho của Đức Chúa các đạo binh, chính là nhà Ít-ra-en đó” được Thiên Chúa quý chuộng chăm sóc; thế nhưng vườn nho ấy chỉ sinh ra nho dại để rồi kết cuộc bị phế bỏ hoang tàn (x. Is 5,1-7). Chúa Giê-su cải biên lại dụ ngôn đó với những tình tiết tương phản và bi thảm đến độ không tưởng. Một bên là bọn tá điền sát nhân, là hình ảnh của giới thủ lãnh Ít-ra-en, không từ một thủ đoạn ác độc nào nhằm chiếm đoạt vườn nho. Một bên là Thiên Chúa trong hình ảnh ông chủ vườn nho rất mực nhân từ, nhẫn nại và bao dung trước sự bất trung phản loạn của bọn tá điền. Đỉnh điểm của bi kịch là chính người con thừa tự của ông, hiện thân nơi Đức Giê-su, cũng bị họ sát hại thảm thương. Nhưng đó lại là “công trình kỳ diệu” của Chúa: Đức Giê-su chịu khổ nạn và phục sinh, là “tảng đá bị loại bỏ” lại trở nên “đá tảng góc tường”, để đem ơn cứu độ đến cho muôn người.

Mời Bạn: Thật là chính đáng khi bạn dâng lời ca ngợi và tạ ơn Thiên Chúa, vì bạn là người được hưởng ơn phúc từ công trình kỳ diệu của Ngài. Nhưng bạn còn được mời gọi tham gia vào công trình ấy bằng cách dâng hiến chính mình là “viên đá sống động” kết hợp với Đức Ki-tô là “viên đá góc tường” để góp phần xây dựng ngôi Đền thờ thiêng liêng của Chúa (x. 1Pr 2,4-5).

Sống Lời Chúa: Mỗi một hành động của bạn theo tinh thần Tin Mừng, thực thi Tám Mối Phúc Thật là một “viên đá sống động” xây dựng Hội Thánh.

Cầu nguyện: Hát “Kinh Hoà Bình”.

 

02/06/26  THỨ BA TUẦN 9 TN

Th. Mác-xen-li-nô và Phê-rô, tử đạo        Mc 12,13-17

THUỘC VỀ ĐỨC KI-TÔ

 Suy niệm: Những người thuộc nhóm Pha- ri-sêu và phe Hê-rô-đê gài Đức Giê-su phải tỏ rõ lập trường trước tình huống nhạy cảm tiến thoái lưỡng nan: hoặc là khuất phục và nộp thuế cho Xê-da hoặc là chống nộp thuế để đấu tranh cho độc lập tự do của dân tộc. Câu trả lời khôn ngoan của Đức Giê-su là một cú thoát hiểm ngoạn mục trước cái bẫy của họ. Nếu đồng tiền Rô-ma mang hình ảnh của hoàng đế Xê-da thì hãy “trả về Xê- da”. Nhưng không chỉ có thế, câu trả lời đó còn mở ra một chân lý căn bản hơn, đó là mọi người, từ hoàng đế Xê-da đến người nô lệ, đều mang nơi mình “hình ảnh của Thiên Chúa” (x. St 1,27). Mọi sự ta có, và cả cuộc sống của ta đều thuộc về Chúa; thế nên phải “trả về cho Thiên Chúa” những gì thuộc về Ngài.

Mời Bạn: Chúa không dạy ta chối bỏ các giá trị trần thế cũng không bảo ta trốn tránh bổn phận trần thế. Trái lại, các thực tại trần thế vì là những thụ tạo của Thiên Chúa, “được tác thành với các phẩm tính bền vững, chân thật và thiện hảo cũng như có những định luật và trật tự riêng”, chúng có “sự độc lập chính đáng” con người phải tôn trọng (x. GS 36). Về phần mình, các ki- tô hữu ý thức mình thuộc về Đức Ki-tô chứ không thuộc về thế gian, và mình được sai đi thánh hoá thế gian bằng phương tiện của thế gian (x. Đường Hy Vọng 340).

Sống Lời Chúa: Dâng Chúa một lời nguyện tắt xin Ngài chúc lành cho công việc bạn sắp làm để vinh danh Chúa.

Cầu nguyện: Lạy Chúa Giê-su, toàn thân con với cả thân xác và linh hồn, cả hiện tại và tương lai, đều thuộc về Chúa. Xin giúp con làm việc gì cũng là để danh Chúa được tôn vinh. Amen.

 

03/06/26  THỨ TƯ ĐẦU THÁNG TUẦN 9 TN

Th. Ca-rô-lô Loan-ga và các bạn tử đạo  Mc 12,18-27

THIÊN CHÚA CỦA KẺ SỐNG

 Suy niệm: Martin Heidegger, một triết gia hiện sinh, cho rằng: “Con người là hữu thể sinh ra để chết”. Lối nói của ông có thể khó hiểu nhưng cho thấy cái chết là điểm giới hạn cuối cùng không ai có thể vượt qua được; vì thế tốt nhất là hãy sống trọn vẹn mọi giây phút hiện tại. Quan điểm đó dễ dẫn đến chỗ coi cái chết như một dấu chấm hết tuyệt đối đến mức phủ nhận sự sống lại và cuộc sống đời sau, như những người thuộc nhóm Xa-đốc vẫn chủ trương. Đức Giê-su quả quyết Kinh Thánh cho biết Thiên Chúa là Đấng hằng sống và những ai thuộc về Ngài thì vẫn sống bởi vì Ngài là “Thiên Chúa của kẻ sống”. Hơn nữa, Ngài còn mặc khải: “Chính Thầy là sự sống lại và là sự sống” (Ga 11,25). Khi Đức Ki-tô chịu chết trên thập giá và sau ba ngày phục sinh, Ngài đã tiêu diệt sự chết đến muôn đời (x. 1Cr 15,26). Nhờ đó, ai tin vào Ngài sẽ sống muôn đời.

Bạn thân mến! Cuộc sống đời này không phải là “tiến trình đi đến cái chết” như một “giới hạn cuối cùng” mà là sự biến đổi từ chỗ “gieo xuống là hư nát” đến chỗ “trỗi dậy thì bất diệt” (1Cr 15, 42). Khi bạn sống trọn vẹn giây phút hiện tại trong niềm tin mến vào Đức Ki-tô, thì sự sống đời đời có thể bắt đầu nơi bạn ngay hôm nay rồi.

Sống Lời Chúa: Thường xuyên suy niệm Lời Chúa và rước Thánh Thể để nuôi dưỡng sự sống đời đời nơi bạn.

Cầu nguyện: Lạy Chúa Giê-su, xin giúp chúng con biết từ bỏ lối sống thế tục, để chúng con sống trọn vẹn giây phút hiện tại trong niềm tin yêu Chúa, và luôn hướng về cuộc sống vĩnh cửu trên thiên quốc. Amen.

 

04/06/26  THỨ NĂM ĐẦU THÁNG T9 TN Mc 12,28b-34

CHỌN ĐIỀU QUAN TRỌNG NHẤT

 Suy niệm: Vị kinh sư ấy có lý để hỏi Đức Giê-su về điều răn quan trọng nhất. Khi phải lựa chọn tuân giữ giới răn nào để đạt đến sự sống và hạnh phúc đời đời, thì người ta lại rơi vào một ma trận các giới răn, không biết đâu là chính, đâu là phụ, đâu là điều cốt lõi. Quả vậy, ngoài luật Mô-sê, các ráp-bi còn đặt ra 248 điều buộc và 365 điều cấm. Và ông kinh sư đã khẩu phục tâm phục trước câu trả lời của Đức Giê-su: không có gì quan trong hơn là yêu mến Thiên Chúa và yêu thương tha nhân. Nhưng Đức Giê-su ‘nhắc khéo’ cho ông rằng: “ông không còn xa Nước Thiên Chúa đâu!” bởi vì ông vẫn còn thiếu một điều, đó là: “Ông hãy làm như vậy là sẽ được sống” (Lc 10,28).

Mời Bạn: Nếu chúng ta nhìn nhận rằng yêu mến Chúa trên hết mọi sự và yêu tha nhân như chính mình là quan trọng nhất, thì giới răn ấy phải là lựa chọn ưu tiên cho tất cả cuộc sống của mình. Chỉ khi ấy, chúng ta mới thực sự thuộc về Nước Thiên Chúa, còn không, chúng ta mới chỉ ở gần Vương quốc ấy mà thôi.

Sống Lời Chúa: Dành ít phút đầu ngày để đọc và suy gẫm Lời Chúa.

Cầu nguyện: Lạy Chúa Giê-su, Chúa thường bắt đầu ngày sống bằng việc ra nơi hoang vắng để cầu nguyện và suốt ngày làm việc vì lòng yêu mến Chúa Cha. Xin cho con biết biến đổi Lời Chúa mà con vừa nghe thành việc lành con phải làm để con thực sự trở nên người môn đệ thừa sai của Chúa. A-men.

 

05/06/26  THỨ SÁU ĐẦU THÁNG TUẦN 9 TN

Th. Bô-ni-phát, giám mục, tử đạo    Mc 12,35-37

ĐỨC GIÊ-SU – ĐẤNG KI-TÔ

 Suy niệm: Các kinh sư quả quyết “Đấng Ki-tô là Con vua Đa-vít”. Họ dựa trên quan điểm tự nhiên mà cho rằng Đấng Ki-tô đơn thuần là hậu duệ vua Đa-vít. Đức Giê-su nhắc cho họ nhớ lời mặc khải đặt nơi môi miệng vua Đa-vít khi ông gọi Đấng Ki-tô là Chúa Thượng, là Con Thiên Chúa “ngự trị bên hữu Chúa Cha” (Tv 110,1). Điều đó có nghĩa là Đấng Ki-tô là Con vua Đa-vít đồng thời cũng là Con Thiên Chúa, giờ đây hiện thân nơi Đức Giê-su, như Phê-rô tuyên xưng: “Thầy là Đấng Ki-tô, Con Thiên Chúa hằng sống” (Mt 16,16). Nơi Đức Giê- su, Đấng Ki-tô, nhân tính và thần tính phối hợp cách trọn vẹn trong một ngôi vị duy nhất. Tin nhận Đức Giê-su là Thiên Chúa thật và là người thật nghĩa là đón nhận Đấng là Chủ tể cao cả của vũ trụ và của lịch sử và cũng là Trưởng tử của một đàn em đông đúc (x. Rm 8,29). Ngài là “vị Thượng Tế muôn đời theo phẩm trật Men-ki-xê-đê” (Tv 110,4), vị Thượng Tế “thánh thiện, vô tội”, “biết cảm thương những nỗi yếu hèn của ta”, và đã tự hiến thân mình để đền tội chúng ta (x. Dt 4,15;7,26-27).

Mời Bạn: Đức Giê-su Ki-tô là Đấng cứu độ duy nhất của nhân loại (x. Cv 4,12). Bạn đã đúng khi đặt trọn niềm tin mến nơi Ngài, bởi “Ngài đã chết, hơn nữa đã sống lại và đang ngự bên hữu Chúa Cha mà chuyển cầu cho chúng ta”, chẳng lẽ Ngài lại kết án chúng ta (Rm 8,34)?

Sống Lời Chúa: Sống thân tình với Đức Ki-tô bằng đời sống cầu nguyện và thường xuyên lãnh nhận Thánh Thể.

Cầu nguyện: Lạy Chúa Giê-su, xin giúp chúng con luôn sống trong tình thân với Chúa và chân thành yêu thương phục vụ tha nhân. Amen.

 

06/06/26  THỨ BẢY ĐẦU THÁNG TUẦN 9 TN

Th. Nô-be-tô, giám mục   Mc 12,38-44

DÂNG CẢ TẤM LÒNG

 Suy niệm: Trong đợt lũ lụt năm 2024, cụ bà Hồ Thị Miêu, 102 tuổi, “là một trong những hộ dân có hoàn cảnh khó khăn nhất” ở Phong Nha, Quảng Bình, đã đem 100.000 đồng, số tiền ít ỏi bà dành dụm được, để đóng góp giúp bà con bị lũ lụt ở các tỉnh miền Bắc (Tuổi Trẻ Online 13/09/2024). Số tiền ấy chẳng đáng là bao so với nhiều người khác, nhưng lại chứa đựng cả tấm lòng. Bà đã tái hiện hình ảnh “bà goá nghèo” trong Tin Mừng dâng cúng vào Đền thờ chỉ có hai đồng tiền kẽm, nhưng Đức Giê-su đã đánh giá: “Bà goá nghèo này đã bỏ vào thùng nhiều hơn ai hết”. Xét theo số lượng, bà không bằng ai, nhưng bà đã dâng cúng nhiều nhất, bởi vì bà đã dâng tất cả, “tất cả những gì bà có để nuôi sống mình”, và với cả tấm lòng nữa.

Bạn thân mến, Thiên Chúa đã trao ban cho chúng ta tất cả: “Đến như chính Con Một, Thiên Chúa cũng chẳng tiếc, nhưng đã trao nộp vì hết thảy chúng ta” (Rm 8,32); Người Con đó là Đức Giê-su Ki-tô lại hiến dâng chính mình cho Chúa Cha trên cây thập giá, để cứu độ chúng ta. Phần bạn, dù bạn có yếu đuối, hèn mọn, bạn vẫn có thể là người dâng về Chúa nhiều nhất khi bạn hiến dâng lên Ngài tất cả những gì bạn có, với tất cả tấm lòng của bạn. Bạn có thể làm được điều đó khi thực hành theo lời dạy của thánh Phao-lô: “Bất cứ làm việc gì, hãy làm tận tâm như thể làm cho Chúa, chứ không phải cho người đời” (Cl 3,23).

Sống Lời Chúa: Mỗi sáng khi thức giấc, ngay tức khắc, bạn nhớ tới Chúa và dâng mình và tất cả những gì bạn sẽ làm trong ngày mới này cho Ngài.

Cầu nguyện: Lạy Chúa, Chúa đã ban cho con tất cả. Con xin dâng về Chúa chính bản thân và mọi sự con có. Amen.

 

07/06/26  CHÚA NHẬT TUẦN 10 TN – A

Mình và Máu Thánh Chúa Ki-tô       Ga 6,51-58

THÁNH THỂ LÀ CHÍNH CHÚA KI-TÔ

 Suy niệm: Trước khi lập bí tích Thánh Thể, Chúa Giê-su từng bước hé lộ ý định của Ngài. Trước tiên Chúa hứa ban “bánh hằng sống”; rồi Ngài tiếp tục cho biết “bánh hằng sống từ trời xuống” là chính Ngài. Cuối cùng, cũng đến lúc Chúa nói rõ ràng không úp mở: “Bánh tôi ban tặng chính là thịt tôi đây, để cho thế gian được sống.” Chúa không ví von, cũng không ngại dùng những từ ngữ thật cụ thể mà người nghe cho là sống sượng chói tai: phải “ăn Thịt và uống Máu Ngài” mới được sống đời đời. Phải đến bữa Tiệc Ly, các tông đồ mới biết Chúa thực hiện lời hứa ban “bánh hằng sống” cách thật kỳ diệu dưới dạng thức bí tích: Trong hình bánh rượu, Chúa Giê-su hiện diện thật sự, với Thịt và Máu Chúa, cùng với linh hồn và thần tính của Ngài.

Mời Bạn: Khi tham dự Thánh lễ, ta không đến chỉ để ‘xem’ như một khán giả, nhưng như một người đến để kết hiệp với Đấng đang sống, đang yêu, đang tự hiến cho ta. Chúa Giê-su không ở xa hay ở bên lề cuộc đời của ta. Nơi Thánh Thể, Chúa Giê-su trao ban cho ta sự sống của Ngài để nuôi dưỡng đức tin, chữa lành bệnh hoạn tật nguyền, nâng đỡ yếu đuối và biến đổi ta trong Ngài.

Sống Lời Chúa: Hôm nay, khi rước lễ, hãy thưa thật chậm trong lòng: “Lạy Chúa Giê- su, con tin Chúa đang thật sự đến với con.” Cầu nguyện: Lạy Chúa Giê-su Thánh Thể, xin ban cho con thêm lòng tin kính, mến yêu Chúa. Và xin Chúa biến đổi trái tim con nên hiền lành, khiêm nhường, bao dung và nhân hậu như Thánh Tâm Chúa. Amen.

 

08/06/26  THỨ HAI TUẦN 10 TN Mt 5,1-12

PHÚC THAY AI SẦU KHỔ

 Suy niệm: Những lời tuyên bố của Đức Giê-su trong ‘Bài Giảng trên núi’ có vẻ như là nghịch lý, cụ thể, Chúa nói: người “sầu khổ” lại là người “có phúc”. Thực ra, điều đáng cho ta phải “sầu khổ” nhất chính là tội lỗi, mà đó cũng là điều khiến Chúa phải đau buồn sầu não “đến chết được” (Mt 26,38). Vì thế, một người “sầu khổ” vì tội lỗi đang hoành hành nơi chính mình cũng như ở khắp nơi trên thế giới thì thật là “có phúc” vì họ đang ‘lo buồn, đau đớn’ nỗi đau buồn của Chúa; họ sẽ được an ủi vì Chúa đã chịu chết để “xoá bỏ tội trần gian”, để giải cứu họ khỏi nỗi “sầu khổ” đó.

Bạn thân mến, bạn có còn biết “khóc” không? Khóc cho tội lỗi của mình và của thế giới, cho những bất công mà nhiều người phải chịu? Khi con người còn biết khóc, biết sầu khổ vì tội lỗi của chính mình, thì thật là phúc cho họ, vì họ vẫn còn cơ hội để hoán cải, trở về với Thiên Chúa để hưởng ơn cứu độ. Cũng vậy, khi thế giới vẫn còn biết sầu khổ trước nỗi đau của người nghèo, của chiến tranh và áp bức, thì thật là phúc cho thế giới. ĐGH Pi-ô XII cho biết: tai họa lớn nhất của thế giới ngày nay là mất đi cảm thức về tội lỗi. Khi con người không còn biết “khóc vì tội lỗi”, trái tim họ bị xơ cứng, họ trở nên dửng dưng vô cảm trước sự ác, trước đau khổ của tha nhân.

Sống Lời Chúa: Dành ít phút để suy gẫm và chiêm ngắm Trái Tim giàu lòng thương xót của Chúa và xin Chúa cho bạn một trái tim biết “sầu khổ” vì tội lỗi và vì đau khổ của tha nhân.

Cầu nguyện: Lạy Chúa, xin ban cho con một trái tim biết khóc, khóc vì tội lỗi của con, và vì những đau khổ của thế giới. Xin đừng để lòng con trở nên chai đá trước sự dữ. Amen.

 

 

09/06/26  THỨ BA TUẦN 10 TN

Th. Ép-rem, phó tế, tiến sĩ HT Mt 5,13-16

MUỐI VÀ ÁNH SÁNG CHO ĐỜI

 Suy niệm: Đặt những huấn dụ về muối và ánh sáng ngay sau Tám Mối Phúc Thật trong Bài Giảng Trên Núi, Phúc Âm theo thánh Mát-thêu muốn khẳng định mạnh mẽ rằng sứ mạng loan báo Tin Mừng thuộc về bản chất của người môn đệ. Muối và ánh sáng là những gì rất năng động. Bản chất của muối là mặn; và muối giúp làm mặn thứ khác. Bản chất của ánh sáng là sáng; và ánh sáng giúp soi sáng xung quanh. Điều thú vị là cả muối và ánh sáng đều rất tĩnh lặng. Chúng có thể làm việc hết công suất mà tuyệt nhiên chẳng gây chút ồn ào nào. Chúng tác động một cách bất khả kháng, song cũng rất âm thầm. Chỉ cần chúng hiện diện đúng như bản chất của mình -là mặn, là sáng- và tự khắc môi trường xung quanh sẽ nhiễm ‘mặn’ và nhiễm ‘sáng’. Thế thôi. 

 Bạn thân mến, Chúa cũng đang nói với bạn và tôi hôm nay: “Chính anh em là muối và ánh sáng cho trần gian.” Và sứ mạng của chúng ta không hệ tại ở những ồn ào, phô trương ‘hoành tráng’ cho bằng là âm thầm hiện diện đúng như bản chất Ki-tô hữu của mình. Vấn đề là ta có còn mặn và sáng không mà thôi. Mời bạn xét lại dưới ánh sáng Tin Mừng: Đâu là phẩm chất mặn và sáng mà người Ki-tô hữu phải thể hiện trong cuộc sống tại gia đình, nơi nghề nghiệp của mình?

Sống Lời Chúa: Điều tâm niệm: hôm nay (hay trong việc này) tôi quyết thể hiện phẩm chất “mặn và sáng” của người “môn đệ thừa sai” của Đức Ki-tô.

Cầu nguyện: Lạy Chúa Giê-su, xin giúp con trung thành trong sứ mạng làm muối và ánh sáng cho đời. Amen.

 

10/06/26  THỨ TƯ TUẦN 10 TN Mt 5,17-19

KHẮC GHI LUẬT CHÚA TRONG TIM

 Suy niệm: Trong Do Thái giáo, “Luật Mô- sê” bao gồm những qui định hướng dẫn đời sống dân Chúa trong mọi lĩnh vực, dựa trên thế giá của Mô-sê, người đã lãnh nhận những lề luật ấy từ Thiên Chúa mà nền tảng cốt lõi chính là Mười Điều Răn (x. Xh 20,2- 17; Đnl 5,6-21). Thế nhưng, các kinh sư và nhóm Pha-ri-sêu đã biến Lề Luật thành một ‘rừng’ luật chi li tỉ mỉ, nặng hình thức. Đức Giê-su nói Ngài đến “để kiện toàn” Lề Luật, không có nghĩa là đặt thêm những qui định nghiêm ngặt hơn, nhưng là đưa “hồn sống” của Lề Luật vào biến đổi con người từ bên trong, như lời ngôn sứ Ê-dê-ki-en đã tiên báo: Chúa sẽ lấy khỏi lòng chúng ta ‘trái tim chai đá’, và ban cho chúng ta ‘trái tim bằng thịt’ và “đặt Thần khí mới” vào lòng (x. Ed 11,19).

 Mời Bạn: Đời sống đức tin đích thực không chỉ dừng lại ở chỗ “tôn kính Chúa bằng môi bằng miệng mà lòng thì lại xa Chúa” (x. Mt 15,8). Người ta có thể biết rõ phải tha thứ nhưng lòng vẫn giữ nỗi oán giận; biết phải yêu thương nhưng lòng vẫn ích kỷ, đóng kín. Đức tin Ki-tô giáo không chỉ là tiếp nhận một số tín điều và chuẩn mực luân lý và cố giữ mình để không bị coi là vi phạm luật. Trái lại, Chúa mời gọi tuân giữ luật nhưng không “xao lãng lẽ công bằng và lòng yêu mến Thiên Chúa” (Lc 11,42).

Sống Lời Chúa: Xin Chúa giúp ta quyết tâm sửa một tội lỗi hay tật xấu mình thường hay vấp ngã.

Cầu nguyện: Lạy Chúa Giê-su, xin giúp con từ bỏ lối giữ đạo chỉ làm cho vừa đủ những điều luật buộc, nhưng cho con luôn làm mọi việc với cả tấm lòng mến Chúa và yêu tha nhân. Amen.

 

11/06/26  THỨ NĂM TUẦN 10 TN

Th. Ba-na-ba, tông đồ     Mt 10,6-13

NGƯỜI TÔNG ĐỒ “NHẬP CƯ”

 Suy niệm: Chúa Giê-su sai các tông đồ đi rao giảng trong những điều kiện thật bấp bênh và nguy hiểm: - phải đối diện với biết bao mối đe doạ tới cả tính mạng: “như chiên đi vào giữa bầy sói;” - đã thế, lại không được phép trang bị những phương thế tối thiểu để bảo đảm cho an toàn bản thân và thành công của sứ mạng. Phải chăng Chúa đang trao cho các ông “sứ mạng bất khả thi” hay Ngài “đem con bỏ chợ”? Thật ra, chúng ta quá lo vì những điều các tông đồ không có mà quên chú ý tới điều các ngài đang có: đó chính là sự bình an (cc. 13-13) và Thánh Thần của Chúa vẫn luôn ở trong họ (c. 20). Vì thế, việc đầu tiên người tông đồ phải làm là trao tặng điều họ đang có: “Vào nhà nào, anh em hãy chào chúc bình an cho nhà ấy.” Mời Bạn: Những người nhập cư, một thành phần đặc biệt của dân số thời nay – có khi chính bạn cũng nằm trong số đó – đang sống trong một hoàn cảnh na ná các tông đồ ngày ấy. Nếu bạn là người nhập cư, sự bình an và Tinh Thần của Chúa Ki-tô đã ở trong bạn chưa? Nếu họ đang ở quanh bạn, bạn làm gì để đem bình an của Chúa đến với họ?

Chia sẻ: Họp bàn trong nhóm để làm một việc thiết thực giúp ích những người nhập cư (hoặc phải di cư) trong khu xóm của bạn.

Sống Lời Chúa: Chính bạn hãy có sự bình an trong mình bằng cách luôn kết hiệp với Chúa Giê-su Thánh Thể và nếu có cơ hội, đừng bao giờ bỏ lỡ việc chia sẻ cho những người “tông đồ nhập cư” quanh bạn dù chỉ là một chén nước lã.

Cầu nguyện: Lạy Chúa, xin giúp con thực thi việc đầu tiên người “môn đệ thừa sai” phải làm là đem bình an của Chúa đến cho tha nhân. Amen.

 

12/06/26  THỨ SÁU TUẦN 10 TN

Thánh Tâm Chúa Giê-su Mt 11,25-30

HÃY ĐẾN CÙNG TRÁI TIM CHÚA

 Suy niệm: Chúa Giê-su vốn được nhìn nhận như một bậc thầy khôn ngoan – dù là dưới cặp mắt ghen tỵ (x. Mt 13,54). Nhưng Ngài không qui tụ môn sinh như một số ráp-bi để giảng dạy triết lý cao siêu hay kiến thức uyên bác. Chúa Giê-su mời gọi chúng ta vào ngôi trường đặc biệt là ngôi trường của Trái Tim của Ngài. Tại ‘mái trường’ này, chúng ta được “nghỉ ngơi bồi dưỡng” sau những vất vả mệt nhọc vì gánh nặng của cuộc sống; tại đây chúng ta được học với Chúa vì Chúa “hiền hậu và khiêm nhường”. Với tấm lòng “hiền hậu và khiêm nhường”, Chúa đã vác lấy thập giá, chịu đóng đinh, chịu chết để đền bù tội lỗi chúng ta.

 Mời Bạn: Cuộc đời chúng ta không thiếu những gánh nặng và cái ách đầy áp lực và âu lo. Hãy đến với Trái Tim Chúa là bến đỗ bình an, là “bờ vai” luôn sẵn sàng cùng bạn mang lấy cái “ách” đời bạn. Ngài sẽ biến nó thành cái “ách” của Ngài; khi đó ách bạn mang là “ách của Chúa” và ách đó thật êm ái và nhẹ nhàng. Và mời bạn học tính hiền lành và khiêm nhường của Chúa, để cùng với Ngài tham gia vào chương trình cứu độ. Sống Lời Chúa: Mỗi khi cảm thấy mệt mỏi hoặc bị tổn thương, bạn hãy thinh lặng chiêm ngắm trước tượng chuộc tội hoặc Thánh Tâm Chúa, và xin cho mình được ơn bắt chước Chúa.

Cầu nguyện: Lạy Chúa Giê-su, Trái Tim Chúa là chốn nghỉ ngơi bồi dưỡng cho linh hồn con. Xin cho con biết chạy đến với Chúa để được học nơi Chúa sự hiền hậu và khiêm nhường. Amen.

 

13/06/26  THỨ BẢY TUẦN 10 TN

Trái Tim Vô Nhiễm Đức Ma-ri-a       Lc 2,41-51

SỰ CAO CẢ CỦA TRÁI TIM MẸ

 Suy niệm: Mẹ Ma-ri-a được đặc ân Vô Nhiễm Nguyên Tội, “trái tim” Mẹ cũng “vô nhiễm” và tràn đầy tình yêu thuần khiết và nồng cháy. Chính tình yêu ấy đã giúp Đức Ma-ri-a phản ứng đầy khoan dung trước nghịch cảnh. Dù trải qua ba ngày dài lo âu và vất vả tìm kiếm người con bị lạc mất, Đức Ma-ri-a vẫn dịu dàng: “Con ơi, sao con lại làm cho cha mẹ như thế? Con thấy không, cha con và mẹ đây đang phải cực lòng tìm con!” Sự dịu dàng của Đức Mẹ dành cho nhân loại cũng phát xuất từ lòng từ bi bao la của Mẹ. Mẹ luôn dõi nhìn loài người với tâm thế thấu cảm, sẵn sàng sẻ chia mọi nỗi thống khổ của đoàn con cái. Tình yêu mẫu tử này không chỉ có sức mạnh dạy dỗ mà còn là điểm tựa vững chắc, nâng đỡ những lữ khách trên hành trình tiến về Quê Trời.

 Mời Bạn: Có tình yêu sẽ có sức mạnh cảm hóa diệu kỳ. Tâm hồn chúng ta sẽ ngày càng nên giống với Trái Tim Vô Nhiễm của Mẹ khi chúng ta năng chạy đến với Mẹ và học theo gương thánh thiện của Mẹ. Chính vì thế, Giáo hội không ngừng khuyến khích các tín hữu thực hành lòng sùng kính đối với Mẹ. Khi chúng ta sốt sắng thực hiện những việc sùng kính ấy, chúng ta đang được tựa sát vào trái tim từ ái của Mẹ.

Sống Lời Chúa: Chiêm ngắm trái tim dịu hiền của Mẹ Ma-ri-a khi Mẹ gặp lại con trong đền thờ.

Cầu nguyện: Lạy Mẹ Ma-ri-a, xin dạy con giữ lòng hiền hậu và nhẫn nại giữa những thử thách, để luôn đối xử với tha nhân bằng sự bao dung thay vì lời cay nghiệt. Lạy Mẹ từ bi, xin thương xoa dịu nỗi đau nhân loại và nâng đỡ hồn con trên hành trình tiến về Quê Trời. Amen.

 

14/06/26  CHÚA NHẬT TUẦN 11 TN – A Mt 9,36-10,8

SỨ MẠNG TÔNG ĐỒ

 Suy niệm: Tâm hồn Chúa Giê-su tràn đầy tình thương khi nhìn thấy đám đông dân chúng đang như đàn chiên không người chăn dắt. Nơi Ngài, đã có một con đường từ “ánh mắt đến trái tim”. Tình yêu bắt đầu từ đôi mắt biết rộng mở, biết quan sát kỹ từng số phận, biết ưu tư hướng sống của tha nhân, biết lượng giá hiện trạng của đám đông. Cái nhìn của Ngài “nối mạng” với trái tim “sốt lửa yêu mến” chứ không phải cái nhìn bâng quơ, mơ mộng. Nhìn vào con người mà tâm hồn thổn thức, nhìn thật sâu thật rõ mới thấy họ như đàn chiên không người chăn. Thế là trái tim đầy lòng thương xót ấy đã thúc đẩy Chúa an ủi, nuôi sống, chữa lành và dạy dỗ đám đông. Chuỗi phản ứng dây chuyền “từ ánh mắt đến trái tim”, từ trái tim đến hành động hiến thân cứu chuộc của Chúa Giê-su nói lên một điều: Ngài muốn dùng cuộc sống của Ngài để đưa vào cuộc sống của chúng ta một nền “văn hoá Thánh Thể”.

Mời Bạn: Hẳn bạn đã từng gặp nhiều đám đông? Quan sát đám đông học sinh, sinh viên tan trường, hay đám đông công nhân tan tầm, bạn cảm thấy gì nơi lòng bạn? Quan sát bao người còm cõi vì bệnh tật, bất hạnh, bạn cảm thấy gì nơi trái tim bạn? Chúa mong muốn ngọn lửa yêu thương trong Thánh Tâm Chúa bừng cháy lên nơi tâm hồn bạn.

Sống Lời Chúa: Quan tâm tới tha nhân và xét xem Chúa muốn bạn làm gì cho họ.

Cầu nguyện: Lạy Chúa, xin đổ tràn tình yêu Chúa trên con và biến đổi con thành chứng nhân sống động cho tình yêu Chúa qua đời sống bác ái của con.

 

15/06/26  THỨ HAI TUẦN 11 TN Mt 5,38-42

YÊU CHO ĐẾN CÙNG

 Suy niệm: Nếu có dịp nào đó bạn ghé vào một bến xe hay bệnh viện, bạn dễ dàng bắt gặp hình ảnh một cụ già hoặc một phụ nữ tay xách nách mang nào ba lô mùng mền, nào giỏ thau bình thuỷ, có khi còn dắt theo con nhỏ…, và giả như bạn ngỏ lời muốn giúp một tay, rất có khả năng bạn bị ‘ném’ cho một cái nhìn đầy nghi ngại, cảnh giác mà người ta thường dành cho bọn lừa đảo! Giữa xã hội nhiễu nhương, cảnh lòng tốt bị ‘ghẻ lạnh’ như thế cũng là điều dễ hiểu. Nhưng thật là ‘sốc’ khi nghe Chúa dạy phải cư xử tốt, quá tốt nữa, với kẻ làm điều ác đối với mình: bị vả má phải thì đưa luôn má trái, ai muốn lấy áo ngoài thì cho luôn cả áo trong…! Chúa không có ý nói ngoa ngữ nhằm gây ấn tượng. Trái lại, Ngài muốn dạy chúng ta phải yêu thương, và yêu đến cùng như Chúa đã yêu, khi Ngài chịu đóng đinh, chịu chết trên thập giá để cứu độ chúng ta.

Mời Bạn: Con người chúng ta vẫn muốn theo đuổi thứ công lý “mắt đền mắt, răng đền răng”, vạch ranh giới rạch ròi giữa bạn và thù, ân oán phân minh. Là môn đệ Chúa Ki-tô thì sống theo lời Chúa dạy là: “yêu kẻ thù, và cầu nguyện cho kẻ ngược đãi mình” (Mt 5,44), bởi vì trên thập giá, Ngài đã “hy sinh thân mình để phá đổ bức tường ngăn cách là sự thù ghét” (Ep 2,14).

Sống Lời Chúa: Tôi quyết tâm yêu đến cùng như Thầy Giê-su: dám quên mình, chịu thiệt thòi khi phục vụ anh em.

Cầu nguyện: Lạy Chúa, vì yêu thương nên Chúa đã hiến thân chịu chết để dạy chúng con bài học yêu thương cho đến cùng. Xin cho chúng con học yêu thương như Chúa đã yêu để chúng con trở nên đồng hình đồng dạng với Chúa mỗi ngày một hơn. Amen.

 

16/06/26  THỨ BA TUẦN 11 TN Mt 5,43-48

YÊU MẾN VỚI Ý CHÍ

 Suy niệm: Nhiều người đã nghĩ rằng làm sao tôi có thể yêu thương “kẻ thù” được, nếu không trả đũa đích đáng, thì ít ra, tôi thề không thèm nhìn mặt, không thèm nói chuyện..., nghĩa là sẽ bắt đầu một cuộc “chiến tranh lạnh”! Chắc chắn Đức Giê-su không dạy ta một điều bất khả thi. Ngài không đòi hỏi ta khi gặp “kẻ thù” thì tay bắt mặt mừng và con tim rung động vì chan chứa yêu thương. Yêu thương mà Người dạy ta không còn là cảm xúc của con tim, nhưng là quyết tâm của ý chí. Chính sức mạnh của ý chí ấy giúp ta vượt thắng khuynh hướng tự nhiên: khuynh hướng giận dữ và ước muốn trả thù, để có thể yêu mến ngay cả “kẻ thù” của mình. Sở dĩ ta có làm được điều đó là nhờ sức mạnh của Chúa Ki-tô, sự hiện diện của Ngài trong tim ta sẽ khiến lòng giận dữ, nỗi đắng cay không còn chỗ đứng.

Bạn thân mến: Muốn có thể xác tín rằng yêu thương kẻ thù là điều có thể làm được, bạn hãy nhìn lên thập giá, nơi đó Đức Giê- su đã tha thứ cho quân dữ, kẻ thù của mình. Khi nào bạn tha thứ cho tha nhân, bạn mới là môn đệ của Đức Ki-tô chịu đóng đinh thập giá.

Sống Lời Chúa: Một cách tốt để lướt thắng lòng thù hận là cầu nguyện cho kẻ thù. Bạn hãy dành vài phút cầu nguyện cho một “kẻ thù” của bạn.

Cầu nguyện: Lạy Chúa, xin cho chúng con biết tha thứ cho nhau, như lời kinh Lạy Cha chúng con vẫn đọc. Xin cho chúng con sẵn sàng cầu nguyện cho những người anh em xúc phạm đến chúng con, như lời Chúa dạy. Amen.

 

17/06/26  THỨ TƯ TUẦN 11 TN Mt 6,1-6.16-18

CÓ CHÚA LÀ CÓ TẤT CẢ

 Suy niệm: Trong kinh Cám Ơn, chúng ta đọc: Con cám ơn Đức Chúa Trời... mà lại sinh ra con. Chúa dựng nên con, Chúa thương và che chở con. Chúa bồng ẵm con. Nhưng con không dám tin điều đó! Nếu tin, con đã cảm nghiệm được rằng đời con có Chúa là có tất cả. Và khi đọc Tin Mừng hôm nay, con đã hiểu: Tại sao khi cầu nguyện, phải “đóng kín” cửa lại? Thưa để ngỏ lời thân thương với một mình Cha mà thôi! Bởi vì bao nhiêu mối tương quan trong cuộc đời con vẫn chưa là tất cả. Chỉ khi con gắn bó mật thiết với Chúa thì con mới có tất cả. Vì Chúa dựng nên con, chứ người khác không dựng nên con. Sống tương quan thân mật với Chúa và Chúa là Đấng thấu suốt nơi kín đáo, sẽ trả công cho con. Chúa sẽ cho con cảm nghiệm như chị thánh Tê-rê-sa Hài Đồng Giê-su “đời đời con ca ngợi tình thương hải hà của Chúa.” Kinh nghiệm được Chúa thương, đời con vui sống và hân hoan ca ngợi Chúa. Đó chẳng phải là ơn lành Chúa ban cho con sao?

Mời Bạn: Thật không vui vì lắm khi và lắm người trong chúng ta không có thói quen cầu nguyện. Bạn hãy tin vào lời hứa của Chúa, Chúa sẽ trả công cho bạn khi bạn dành thời gian cầu nguyện với Chúa. Có Chúa là có tất cả, ước gì tôi cũng như bạn siêng năng cầu nguyện. Chúng ta xem kết quả thế nào nhé!

Sống Lời Chúa: Tháng kính Trái Tim yêu thương của Chúa, chúng ta dành thời gian quì trước Thánh Thể Chúa, để cảm nhận mình được Chúa yêu thương.

Cầu nguyện: Lạy Chúa Giê-su, có Chúa là có tất cả. Xin cho con vững tin, để dù con có mất tất cả, con cũng không để mất Chúa. Amen.

 

18/06/26  THỨ NĂM TUẦN 11 TN Mt 6,7-15

LỜI CẦU NGUYỆN HOÀN HẢO

 Suy niệm: Đã hơn hai ngàn năm nay, những người tin theo Đức Ki-tô ngày ngày vẫn dùng lời kinh do chính Ngài dạy để cầu nguyện cùng Thiên Chúa: kinh Lạy Cha. Chắc chắn không có lời cầu nguyện nào hoàn hảo hơn lời cầu của Chúa Giê-su. Lời xưng hô mở đầu “Lạy Cha chúng con” là cả một lời tuyên xưng mối quan hệ Cha-con mà Thiên Chúa đã cho phép xác lập giữa Ngài với chúng ta. Nhờ đó chúng ta có thể xác tín cách mạnh mẽ mình có một người Cha quyền phép và yêu thương chúng ta. Giờ đây, điều chúng ta tìm kiếm trước hết và trên hết là làm sao cho mọi người nhận biết Danh của Cha, tôn thờ yêu mến Người trên hết mọi sự. Và thái độ đúng đắn nhất của chúng ta đối với Người là luôn tìm cách thể hiện ý của Cha chứ không theo ý riêng mình nữa. Có như vậy chúng ta mới không ngượng ngùng khi gọi Thiên Chúa là Cha.

 Mời Bạn: Bạn có xác tín rằng, việc cầu nguyện của bạn trước khi là một lời cầu xin, phải là lời của người con thưa với Chúa là Cha?

Sống Lời Chúa: Trước khi làm việc gì, bạn sốt sắng đọc kinh Lạy Cha, hoặc dâng lên Ngài một lời tâm sự để nhắc nhở mình sống xứng đáng là con một Cha trên trời. Và khi cảm thấy khô khan và khó cầu nguyện bạn đọc kinh Lạy Cha thật sốt sắng từng chữ một.

Cầu nguyện: Lạy Chúa, Đức Giê-su Con Cha đã dạy chúng con biết cách cầu nguyện, để cho dù có những lúc chúng con khô khan, nguội lạnh, chán chường, thất vọng, chúng con biết chạy đến cùng Cha. Chỉ cần lặp lại cách đơn sơ lời kinh Con Cha dạy hôm nay, chúng con sẽ nhận ra ý Cha thể hiện nơi con trong bất cứ mọi hoàn cảnh nào. Amen.

 

19/06/26  THỨ SÁU TUẦN 11 TN

Th. Rô-moan-đô, viện phụ       Mt 6,19-23

ĐẦU TƯ ĐÚNG CHỖ

 Suy niệm: Bền-rẻ-đẹp là ba tiêu chuẩn của đa số chúng ta khi sắm đồ dùng. Có khi chúng ta sẵn sàng chi thêm chút tiền để có sản phẩm bền hơn. Còn khi đầu tư làm ăn cũng thế, ta thường nhắm vào những lãnh vực nào bền vững, và ít rủi ro hơn cả. Từ tâm lý chung đó, Đức Giê-su nói với ta rằng cần đầu tư cả cuộc đời mình cho những gì giá trị bền vững, không chỉ dăm ba năm hay vài ba chục năm, nhưng là có giá trị muôn đời, kéo dài vĩnh viễn. Dĩ nhiên, ta cần tiền bạc, tiện nghi, thú vui... nhưng đó không phải là tất cả, mà chỉ là một phần nhỏ của kiếp người. Đầu tư tất cả cuộc đời để chỉ có những thứ mau qua thì không gì sai lầm bằng.

Mời Bạn định hướng lại cuộc đời, để biết đầu tư cho những của cải không mối mọt nào đục nát được. Đó là sự quên mình, là biết giúp đỡ người khác, là sự từ tâm của con tim, là niềm vui, bình an của tâm hồn... Chia sẻ: Tôi có quan tâm quá đến của cải vật chất, thú vui... mà chểnh mảng việc đầu tư của cải tinh thần không?

Sống Lời Chúa: Tôi xét mình xem tôi đang nỗ lực đầu tư cho những thứ của cải nào, và điều chỉnh theo lời mời gọi của Chúa Giê- su.

Cầu nguyện: Lạy Chúa Giê-su, giàu sang, danh vọng, khoái lạc là những điều hấp dẫn chúng con. Xin giải phóng chúng con khỏi sự mê hoặc của kho tàng dưới đất, nhờ được cảm nghiệm được phần nào sự phong phú của kho tàng trên trời. Amen.

(Rabbouni)

 

20/06/26  THỨ BẢY TUẦN 11 TN Mt 6,24-34

LO GÌ!

 Suy niệm: Cuộc sống con người gắn liền với những sinh hoạt trần thế. Nỗi lo cơm, áo, gạo, tiền vẫn luôn là mối lo hàng ngày của nhiều người. Suốt ngày con người phải vất vả làm việc để kiếm cái ăn, để có cái nuôi sống bản thân và gia đình. Đôi khi vất vả suốt ngày như vậy mà nhiều người vẫn đói ăn, vẫn chật vật với cuộc sống hằng ngày. Đức Giê-su không dạy ta sống vô lo, không lo lắng gì hết, nhưng Ngài dạy ta sống tâm tình phó thác, tin tưởng vào Thiên Chúa là Cha yêu thương ta, đồng thời tập trung cho điều quan trọng nhất trong cuộc đời là tìm kiếm Nước Thiên Chúa và đức công chính của Người, nghĩa là lo vuông tròn làm theo thánh ý Thiên Chúa.

Mời Bạn: “Đói cho sạch, rách cho thơm” vẫn là bài học cho mọi người, cho mọi thời: Đức tính thanh liêm, lương thiện là giá trị lớn nhất của con người, ông bà ta đã dạy con cháu như vậy. Với lời mời gọi tìm kiếm Nước Thiên Chúa và đức công chính của Ngài, là giá trị lớn nhất của người kitô hữu, chúng ta càng phải sống sạch và thơm hơn nữa giữa những cám dỗ và cạm bẫy của cuộc đời này.

Chia sẻ: Chim trời, hoa huệ ngoài đồng dạy cho bạn bài học gì? Bạn thể hiện sự tín thác vào Chúa cách nào?

Sống Lời Chúa: Tôi xác tín và cố gắng sống phó thác như Lời Chúa dạy: “Anh em đừng lo lắng về ngày mai: ngày mai cứ để ngày mai lo. Ngày nào có cái khổ của ngày ấy” (Mt 6,34).

Cầu nguyện: Lạy Cha chúng con ở trên trời, xin cho chúng con biết sống như những người con thảo của Cha, biết phó thác trong bàn tay quan phòng của Cha.

 

21/06/26  CHÚA NHẬT TUẦN 12 TN – A Mt 10,26-33

ĐỪNG SỢ PHẢI LOAN BÁO

 Suy niệm: Sợ là cảm xúc tự nhiên, mạnh mẽ và nguyên thủy nhất của con người. Nỗi sợ hãi cảnh báo ta về sự xuất hiện của nguy hiểm, đe dọa, có thể gây tổn hại. Nỗi sợ bắt nguồn từ các nguy hiểm thật sự, nhưng cũng có thể do tưởng tượng. Có cái sợ vu vơ như sợ “bò trắng răng,” “sợ cau trổ muộn, sợ già hết duyên;” nhưng cũng không thiếu nỗi sợ chính đáng, hợp lý như sợ tội, sợ làm mất lòng Chúa,… Với những người muốn là môn đệ Chúa Ki-tô, thì phải can đảm, sống tin tưởng phó thác, dẹp bỏ nỗi sợ khi phải tuyên xưng đức tin vào Chúa. Đây cũng là tử huyệt các kẻ thù thường lợi dụng để làm nản chí các môn đệ. Vì sợ, Phê-rô đã chối Thầy ba lần trước các đầy tớ của vị thượng tế. Do đó, Chúa cảnh tỉnh chúng ta phải vượt qua nỗi sợ, can đảm thi hành sứ mạng làm chứng cho Ngài trước mặt thiên hạ cũng là điều dễ hiểu.

Mời Bạn: “Tuyên bố nhận Thầy trước mặt thiên hạ” không chỉ là lời nói song còn là việc làm tương hợp, đi đôi với lời nói. Tri hành bất nhất sẽ phản tác dụng, chẳng làm chứng gì cho Chúa, nhưng còn gây gương xấu cho anh em chưa biết Ngài.

Sống Lời Chúa: Tập thói quen làm dấu thánh giá hằng ngày, nơi riêng tư cũng như nơi công cộng, nhất là mỗi khi ăn trong hàng quán, như một cách tuyên xưng niềm tin của mình.

Cầu nguyện: Lạy Chúa, cảm tạ Chúa tin tưởng giao cho con sứ mạng làm chứng cho Chúa. Xin giúp con vượt thắng nỗi sợ, sự do dự, để can đảm làm chứng về Chúa cho những anh chị em chung quanh con. Amen.

 

22/06/26  THỨ HAI TUẦN 12 TN

Th. Gio-an Phi-sơ và Tô-ma Mô, tử đạo  Mt 7,1-5

TIÊN TRÁCH KỶ, HẬU TRÁCH BỈ

 Suy niệm: Không xét đoán người anh em không có nghĩa là làm ngơ hay bao che lỗi lầm người anh em ấy, nhưng biết cư xử cách đúng đắn theo tinh thần Tin Mừng Chúa Giê-su. “Nhân vô thập toàn,” ai cũng là người bất toàn, hay sai lỗi, hơn nữa, ta cũng đâu muốn người khác kết án mình bao giờ. Là người môn đệ Chúa Ki-tô, ta xác tín rằng khoan dung với người là điều kiện bắt buộc để Chúa khoan dung tha thứ cho ta. Thế nhưng, một thực tế đáng buồn giữa người với người là muốn dìm, hạ bệ nhau, khi xét nét tìm cái rác trong mắt người, nghĩa là những lỗi rất nhỏ; trong khi ấy, cái xà là những tội tày đình nơi ta thì ta lại muốn giấu nhẹm, hoặc không muốn cho ai sửa sai. Xét đoán như vậy vừa bất công, vừa lỗi đức bác ái nặng nề. Góp ý giúp nhau sửa lỗi không dừng lại ở nghệ thuật đắc nhân tâm, nhưng là một nhân đức, nhân đức khoan dung của người môn đệ Chúa Ki-tô.

Mời Bạn: Cung cách ứng xử “chân mình thì lấm bê bê, lại cầm bó đuốc mà rê chân người” không thể chấp nhận được về phương diện nhân bản lẫn đạo dức tôn giáo. Là người môn đệ của Thầy Giê-su nhân lành, bạn được mời gọi cư xử khoan dung như Ngài.

Sống Lời Chúa: Vì vậy, bạn hãy tập sống khoan dung, vì “khi thứ tha là khi được tha thứ” như lời Thánh Phan-xi-cô Át-xi-di.

Cầu nguyện: Lạy Chúa, xin tha thứ vì con bao lần xét đoán, lên án người khác cách nghiệt ngã. Xin cho con biết khắt khe với chính mình, luôn khoan dung trước những khiếm khuyết, lỗi lầm của người anh chị em. Như thế, con trở nên giống Chúa mỗi ngày một hơn. Amen.

 

23/06/26  THỨ BA TUẦN 12 TN Mt 7,6.12-14

HAI CON ĐƯỜNG – HAI ĐÍCH ĐẾN

 Suy niệm: Chúa Giê-su không nói đến cánh cửa hay con đường tĩnh tại, Ngài nói về một hành trình. Cửa to và đường rộng: Đây là biểu tượng của sự dễ dãi, buông mình theo bản năng và những giá trị nhất thời. “Rộng” vì nó không đòi hỏi sự hy sinh, cũng chẳng có rào cản đạo đức khắt khe, và bất cứ ai cũng có thể bước vào mà không cần hành trang tinh thần. Nhiều người chọn cửa rộng do theo tâm lý đám đông, tâm lý này mang lại cảm giác an toàn giả tạo. Cửa hẹp và đường chật: “Hẹp” không phải để ngăn cản, mà là để thanh luyện. Để qua được cửa hẹp, người ta phải bỏ lại “hành trang” cồng kềnh: cái tôi ích kỷ, lòng kiêu ngạo, đam mê bất chính. Đường “chật” đòi hỏi sự tỉnh thức, kỷ luật trong từng bước đi. Đích đến của hai hành trình ấy lại hoàn toàn đối nghịch. Đường rộng đưa đến sự trống rỗng, đánh mất chính mình. Đường hẹp đòi hỏi hy sinh dẫn đến sự viên mãn, kết hợp với Thiên Chúa là sự sống vĩnh cửu.

Mời Bạn: Bạn đang nuông chiều các thói quen xấu, lười biếng (cửa rộng) hay nỗ lực cầu nguyện, phục vụ (cửa hẹp)?

Sống Lời Chúa: Khi phải lựa chọn giữa hai việc, tôi chọn việc nào giúp tôi gần với Chúa Ki-tô chịu đóng đinh hơn.

Cầu nguyện: Lạy Chúa, xin tha thứ cho con, vì con thích con đường rộng dễ dãi. Xin cho con can đảm bước vào cửa hẹp, dù phải hy sinh, phải đi một mình, vì tin rằng chỉ con đường của Chúa mới dẫn đến sự sống đời đời. Amen.

 

24/06/26  THỨ TƯ TUẦN 12 TN

Sinh nhật thánh Gio-an Tẩy giả       Lc 1,57-66.80

BÀN TAY CHÚA

 Suy niệm: Hai ông bà Da-ca-ri-a và Ê-li- sa-bét là cặp vợ chồng hiếm muộn, sống với nhau tới tuổi già mà không có con nối dòng. Tuổi sinh con của họ đã qua; cuộc đời họ như cây không trái, như giếng không nước. Nhưng bàn tay Thiên Chúa đã can thiệp. Chúa có thể làm cho cây khô trổ hoa, cho ông bà già Da-ca-ri-a và Ê-li-sa-bét sinh con, tẩy xoá được nỗi tủi nhục vì không có con, theo quan niệm thời bấy giờ. Cây già, trái của nó thường còi cọc. Khi cha mẹ lớn tuổi sinh con, đứa con dễ bị bệnh tật và kém thông minh. Đó là quy luật tự nhiên. Thế nhưng Gio-an, con hai ông bà, lại không lệ thuộc quy luật đó, vì “có bàn tay Thiên Chúa ở cùng em.” Theo ý định ngàn đời của Thiên Chúa, bàn tay Thiên Chúa đã sắp đặt để Gio-an đóng vai trò vị Tiền Hô cho Đức Giê-su.

 Mời Bạn: Ngày chúng ta lãnh nhận bí tích thánh tẩy, bàn tay Thiên Chúa đã khắc vào tâm hồn chúng ta dấu ấn không bao giờ tàn phai, cho ta chia sẻ sứ vụ ngôn sứ, tư tế và vương đế của Đức Giê-su. Chính bàn tay Thiên Chúa đã nâng chúng ta lên từ thân phận thấp hèn trở thành bạn nghĩa thiết của Đức Giê-su. Vì thế, ta hãy sống sao để người khác nhìn thấy bàn tay Thiên Chúa đang hoạt động trên cuộc đời chúng ta.

Sống Lời Chúa: Tin tưởng rằng Chúa luôn hiện diện và hoạt động trên cuộc đời mình. Cầu nguyện: Lạy Chúa là Đấng vô hình và hoạt động của Ngài luôn sống động. Xin cho chúng con cảm nhận ngày một sâu sắc hơn bàn tay yêu thương quan phòng của Chúa, và xin biến chúng con thành dụng cụ đắc lực trong bàn tay của Ngài. Amen.

 

25/06/26  THỨ NĂM TUẦN 12 TN Mt 7,21-29

HÃY LÀ NGƯỜI KHÔN NGOAN!

 Suy niệm: Ai chẳng muốn ngôi nhà mình tốn nhiều công của để xây dựng nên có thể chống chọi được giông bão, bền vững với thời gian? Muốn vậy, nó phải được xây trên nền móng kiên cố. Thế mới là khôn ngoan. Cũng vậy, người tín hữu khôn ngoan muốn ngôi nhà đức tin của mình đứng vững với mưa sa, nước cuốn hay bão táp cũng phải “xây nó trên nền đá”, đó là “đem ra thực hành” những Lời Chúa mà mình đã lắng nghe và suy niệm. Nhờ việc thực hành Lời Ngài mỗi ngày, ta có được chính Chúa Ki- tô là Đá Tảng cho ngôi nhà đức tin của mình. “Chúa Ki-tô là tảng đá của đời sống chúng ta! Ngài là Ngôi Lời vĩnh cửu và dứt khoát, khiến chúng ta không sợ hãi bất kỳ nghịch cảnh, khó khăn hay bất kỳ sự khó chịu nào” (ĐGH Bê-nê-đi-tô XVI).

Mời Bạn: Lời Chúa nếu ta chỉ nghe rồi thôi thì cũng giống như những chữ viết nằm im trong cuốn sách đã gấp lại. Nhưng khi Lời đó được đem ra thực hành, Thiên Chúa không còn là một khái niệm mà là Đấng hằng sống đầy quyền năng và lòng thương xót sẽ hiện diện ở với bạn và bạn ở với Ngài, vì chính Đức Giê-su đã nói: “Ai yêu mến Thầy, thì sẽ giữ lời Thầy. Cha Thầy sẽ yêu mến người ấy. Cha Thầy và Thầy sẽ đến và ở lại nơi người ấy” (Ga 14,23).

Sống Lời Chúa: Mỗi khi suy niệm Lời Chúa, bạn không bao giờ quên chọn một điều quyết tâm để thực hiện.

Cầu nguyện: Lạy Chúa, con thích tìm chỗ dựa nơi quyền lực, tiền bạc, thành công, nhưng rồi chúng không đem lại hạnh phúc, lòng con vẫn khắc khoải khôn nguôi. Xin dẫn con đi trên lối đường khôn ngoan của Chúa. Amen.

 

26/06/26  THỨ SÁU TUẦN 12 TN Mt 8,1-4

NẾU CHÚA MUỐN

 Suy niệm: Nhu cầu của con người thì bất tận, không bao giờ hết, mà đã có nhu cầu thì luôn mong muốn được thỏa mãn. Vì thế mà con người luôn đi tìm kiếm mọi cách để lấp đầy những nhu cầu ấy. Không những thế, người ta còn coi thần linh như một thứ công cụ để đáp ứng những nhu cầu đời sống của mình. Cứ nhìn cảnh cả rừng người chen lấn, xô đẩy, thậm chí dẫm đạp cả lên nhau để “cướp ấn” “giành lộc” tại các đền chùa trong những dịp đầu năm, lễ hội sẽ thấy rõ. Lời Chúa hôm nay kể lại thái độ của người bị bệnh phong cho biết phải cầu xin thế nào cho đúng đắn. Anh ta rất muốn được khỏi bệnh phong, anh cũng cầu xin cho được khỏi bệnh nhưng với một điều kiện: “Nếu Ngài muốn, Ngài có thể làm tôi được sạch.”

Mời Bạn: Có lẽ bạn và tôi cũng có thói quen “xin bằng được” nhưng không phải cho ý Chúa được thể hiện mà là xin cho được như ý của mình. Nhiều lần Chúa dạy bạn cứ cầu xin (x. Mt 7.7-11; 18,19; Ga 14,13-14; 16,24-26), nhưng khi cầu xin bạn hãy nói như anh bị bệnh phong: “Nếu Chúa muốn” và bạn hãy xin: “Xin cho ý Chúa được thể hiện.”

Chia sẻ: Điều gì bạn đang cần mà bạn nghĩ rằng cũng hợp với ý Chúa? Bạn hãy cầu xin Chúa về điều đó.

Sống Lời Chúa: Sau giờ kinh tối gia đình, bạn thinh lặng cầu xin Chúa cho gia đình mình điều mà bạn nghĩ hợp với ý Chúa nhất.

Cầu nguyện: Lạy Chúa, con cám ơn Chúa đã cho con thấy thánh ý Chúa trong những lúc gặp khó khăn, để con luôn biết nói với Chúa ‘nếu Chúa muốn’ trong mọi lúc. Nhưng cũng xin thêm cho con lòng can đảm để có thể trung thành với thánh ý Chúa suốt đời con. Amen.

 

27/06/26  THỨ BẢY TUẦN 12 TN

Th. Xy-ri-lô A-lê-xan-ri-a, giám mục, tiến sĩ HT        Mt 8,5-17

TÌNH YÊU-NỀN TẢNG ƠN CỨU ĐỘ

 Suy niệm: Bài Tin Mừng hôm nay cho thấy niềm tin của viên đại đội trưởng ngoại giáo, một niềm tin mạnh mẽ, tuyệt vời đến độ chính Đức Giê-su phải ngạc nhiên thán phục. Tình thương dành cho người đầy tớ đang bị tê bại, đau đớn, là động lực thúc đẩy ông đến với Thầy Giê-su. Tình yêu thương ấy đã giúp ông vượt qua khoảng cách chủ - tớ để cảm thông với nỗi đau của người thuộc hạ. Cũng chính tình yêu ấy đã giúp ông vượt qua khoảng cách giữa dân ngoại và Thiên Chúa của Ít-ra-en, để đặt trọn niềm tin tưởng cậy trông nơi Ngài, đến độ Ngài phải thốt lên: “Tôi bảo thật các ông: tôi không thấy một người Ít-ra-en nào có lòng tin như thế ” (c.10). Tình yêu là nền tảng của ơn cứu độ, là chiếc cầu đưa con người đến gần nhau và đến với Thiên Chúa. Thiên Chúa là Tình yêu, ai sống trong yêu thương sẽ dễ dàng nhận ra, gặp gỡ Ngài trong cuộc đời này.

Bạn thân mến, đức tin của bạn có thật sự bắt nguồn từ tình yêu không? Bạn có thao thức trước nỗi đau của những người sống bên cạnh mình không? Bạn có dám bước qua những khoảng cách về địa vị, giàu nghèo, để bày tỏ tình yêu thương không? Yêu thương lúc nào cũng đòi hỏi phải cụ thể hóa bằng hành động.

Sống Lời Chúa: Hôm nay bạn hãy mạnh dạn thăm hỏi, giúp đỡ, hoặc cầu nguyện cho một người đang đau khổ bên cạnh mà bạn đã bỏ quên bấy lâu.

Cầu nguyện: Lạy Chúa Giê-su, xin ban cho con một trái tim quảng đại, biết quan tâm đến người khác bằng một tình yêu chân thành, khiêm tốn. Xin cho tình yêu của con trở thành nhịp cầu đưa con đến gần Chúa và tha nhân hơn. Amen.

 

28/06/25  CHÚA NHẬT TUẦN 13 TN – A Mt 10,37-42

LÀ MÔN ĐỆ CHÚA KI-TÔ

 Suy niệm: “Nếu muốn sống một cuộc đời hạnh phúc, bạn hãy gắn kết với một mục đích, chứ không phải với con người hay sự vật nào” (A. Einstein). Thế thì mục đích đời người là gì? – Thưa, đó là tôn vinh Thiên Chúa, cứu rỗi chính mình và người khác. Để con người đạt được mục đích ấy, Thiên Chúa ban cho họ những gì thiết yếu cho đời sống như sự sống, cha mẹ, con cái, vợ chồng, của cải vật chất. Sự sống bản thân với ngoại hình, khả năng, sức khỏe,… gắn bó mật thiết với ta hơn cả, là chính ta. Cha mẹ, vợ chồng, con cái, là những người thân thiết nhất với ta trong cuộc đời này. Của cải vật chất gắn liền với nhu cầu sinh sống, sinh hoạt của đời ta. Thế mà Đức Giê- su đòi ta phải đặt Ngài lên trên tất cả những thiết yếu ấy để có thể vác thập giá theo Ngài. Nghĩa là gì? Nghĩa là để Ngài, Lời Ngài, ước mơ, lối sống Ngài chi phối, ảnh hưởng trên cung cách ta ứng xử, sử dụng, chọn lựa những giá trị cao đẹp ấy, ngõ hầu có thể hoàn thành mục đích đời ta.

Mời Bạn: Xem xét lại tiêu chí của các lựa chọn lớn nhỏ trong cuộc sống hằng ngày của bạn: trên tiêu chí của người môn đệ Chúa Giê-su hay chỉ là một con người thuần túy, chẳng dính dáng gì đến Danh Cha cả sáng, Nước Cha hiển trị, Ý Cha được thể hiện trong đời mình? Nếu chưa, bạn cần làm gì để điều chỉnh?

Sống Lời Chúa: Thỉnh thoảng suy nghĩ lại về mục đích tối hậu của đời mình, để rồi tạ ơn Chúa đã cho mình làm người, môn đệ Chúa Ki-tô, và nỗ lực hiện thực mục đích ấy mỗi ngày.

Cầu nguyện: Lạy Chúa Giê-su, cảm tạ Chúa cho con được gọi là môn đệ Chúa. Xin cho con luôn thể hiện tư thế người môn đệ cao quý ấy mỗi ngày. Amen.

 

29/06/26  THỨ BA TUẦN 13 TN

Th.Phê-rô và th. Phao-lô, tông đồ   Mt 16,13-19

CÙNG CHUNG MỐI HIỆP THÔNG

 Suy niệm: Điều gì đã tạo nên hai vị tông đồ khác nhau về tính cách, địa vị xã hội, quan điểm truyền giáo, lại có thể trở thành hai trụ cột của Hội Thánh, được mừng kính chung trong một ngày lễ? – Thưa, đó là sự hiệp thông với Chúa Ki-tô và Hội Thánh. Sự hiệp thông là chất keo gắn kết hai con người khác biệt như nước với lửa ấy lại với nhau. Chung một niềm tin: cả hai đều có lúc vấp ngã, sau khi được hoán cải, hai vị cùng tuyên xưng Đức Giê-su là Chúa và là Đấng Cứu độ. Chung một sứ mạng: dù cách tiếp cận khác nhau, mục đích duy nhất của hai ngài là loan báo Tin Mừng Phục sinh. Chung một lễ tế: cả hai đều tử đạo tại Rô- ma dưới thời hoàng đế Nê-rô. Phê-rô chịu đóng đinh ngược, Phao-lô chịu chém đầu. Hai ngài cùng đổ máu để minh chứng tình yêu với Thầy mình.

Mời Bạn: Trong Hội Thánh tồn tại những khác biệt lớn giữa các thành phần mà bạn cũng là một thành phần ấy. Noi gương hai Thánh Tông đồ, bạn được mời gọi vượt lên trên định kiến, đa dạng cá nhân, quan điểm, sở thích, để có thể hiệp nhất với nhau trong cùng một sứ mạng: loan báo Chúa Ki-tô cho người khác trên địa bàn bạn đang sống. Tự sức mình bạn khó làm điều này, nhưng vì tình yêu với Chúa Ki-tô, bạn sẽ có thể thực hiện. Vấn đề là hiện nay, mức độ yêu mến Ngài của bạn thế nào?

Sống Lời Chúa: Chiêm ngắm hai cột trụ của Hội thánh, tôi tìm cách vượt qua những dị biệt, xung khắc, để cùng nhau phục vụ cho việc loan báo Tin Mừng.

Cầu nguyện: Lạy Chúa Giê-su, Chúa đã chọn hai vị tông đồ Phê-rô và Phao-lô cách đặc biệt, nói lên sự khoan dung của Chúa. Xin giúp con noi gương yêu mến Chúa của hai ngài. Amen.

 

30/06/26  THỨ BA TUẦN 13 TN

Các Thánh Tử đạo tiên khởi của giáo đoàn Rô-ma  Mt 8,23-27

CÓ CHÚA TRONG CUỘC ĐỜI

 Suy niệm: Hồ Ga-li-lê, cũng gọi là biển vì tuy không phải là đại dương nhưng cũng lớn không khác gì biển cả. Vì thế, trên Biển Hồ cũng có những cơn giông, những ngọn sóng thừa sức nhấn chìm những chiếc tàu đánh cá của các ngư dân miền Ga-li-lê. Các tông đồ trên chuyến vượt Biển Hồ hôm đó cũng trải qua cơn giông bão khiến các ông kinh hồn bạt vía: biển động mạnh đến độ sóng tràn cả vào thuyền. Chúa Giê-su ở trên thuyền với các ông. Vậy mà đang lúc các môn đệ kinh hoàng sợ hãi, Ngài vẫn ngủ ngon lành. Thế nhưng chính trong cơn nguy khốn đó, các ông cảm nghiệm được một điều: Lời nói uy quyền của Thầy còn mạnh hơn cả sóng biển. Họ nhận ra rằng: ra khơi với Thầy, họ sẽ được bình an, dù sóng to gió lớn, dù có vẻ như Thầy đang ngủ; nơi nào có Ngài, sóng gió cuộc đời sẽ bình lặng.

 Mời Bạn: Phép lạ này vẫn tiếp tục xảy đến với bạn. Đức Giê-su tiếp tục đem an bình cho bạn trong giông bão của đau khổ, của khủng hoảng nghi ngờ, lo âu sầu muộn. Ngài cho bạn thấy Thiên Chúa yêu thương bạn nhiều hơn bạn nghĩ tưởng, ban sức mạnh cho bạn vượt thắng thử thách, và ở bên bạn như người bạn thân nhất trong cuộc đời.

Sống Lời Chúa: Mọi ngày, đặc biệt những lúc khó khăn, khủng hoảng, tôi hướng về Chúa với xác tín rằng bất cứ nơi nào có Đức Giê-su, mọi sóng gió cuộc đời sẽ bình lặng.

Cầu nguyện: Lạy Chúa Giê-su, chúng con tin Chúa không ngủ quên, cũng chẳng làm ngơ trước những sóng gió trong cuộc đời chúng con. Xin cho chúng con vững niềm tin rằng có Chúa đồng hành, chúng con sẽ luôn bình an giữa những giông bão cuộc đời. Amen.