Thứ Sáu, 15 tháng 5, 2026

DẪN LỄ : CN CLÊN TRỜI NA 2026

DẪN LỄ

CN CLÊN TRỜI NA 2026

DẪN VÀO THÁNH LỄ

Việc Đức Giêsu thăng thiên đánh dấu một bước ngoặc trong việc loan báo Tin Mừng. Trước đây, loan báo Tin Mừng chủ yếu là việc của Đức Giêsu. Nhưng từ đây, việc này chủ yếu là của Giáo Hội, với sự hỗ trợ đắc lực của Đức Giêsu và Chúa Thánh Thần. Bởi đó, khi từ biệt các môn đệ, Đức Giêsu đã trao sứ mạng “Anh em hãy đi đến với muôn dân, làm phép rửa cho họ nhân danh Chúa Cha, Chúa Con và Chúa Thánh Thần”.

Hôm nay, sứ mạng này được trao cho thế hệ chúng ta. Vậy chúng ta hãy cầu xin Chúa hỗ trợ để chúng ta chu toàn sứ mạng Chúa trao.

 

GỢI Ý SÁM HỐI

– Chúng ta có lỗi vì hay quên rằng Đức Giêsu là Đấng đang sống và đã được Chúa Cha trao cho toàn quyền. Do lỗi này nên chúng ta dễ chán nản và không cậy dựa vào Ngài.

– Chúng ta có lỗi vì chỉ hướng về trời mà quên trách nhiệm xây dựng thế giới của mình.

– Chúng ta có lỗi vì ít quan tâm loan báo Tin Mừng.

 

 

CN CTT : HỘ CHIẾU NƯỚC TRỜI

CN CTT                                                HỘ CHIẾU NƯỚC TRỜI   

Chuyện kể rằng: có một bà lão qua đời, suốt cuộc sống bà chẳng làm được việc thiện nào. Vì thế, Satan chộp lấy bà ném vào biển lửa. Nhưng thiên thần bản mệnh của bà không chịu thua. Ngài suy nghĩ một lúc lâu và nói: “Lạy Chúa, có một lần bà đã đào một củ hành nhỏ trong vườn cho người ăn xin”.

Chúa nói: “Được, vậy con hãy lấy củ hành nhỏ tương tự, thả xuống biển lửa và kéo bà lên bằng củ hành nhỏ đó. Nếu con thành công, bà ấy sẽ được cứu”.

Thiên thần cẩn thận kéo bà lên. Nhưng khi những người khác thấy bà bắt đầu đi lên, họ liền bám theo bà. Bà vội vàng đá tung họ ra và la lên: “Chỉ có tôi là được cứu bằng củ hành này, nó thuộc về tôi chứ đâu có thuộc về các người”.

Lúc đó, củ hành bị tách ra và bà rơi trở lại biển lửa. Thiên Thần quay mặt đi khóc cho số phận của một con người quá ích kỷ.

Chúa về trời và Người muốn cho các con cái cũng được lên trời với Người. Vì Người đã cầu xin Cha: “Lạy Cha, con muốn rằng con ở đâu, thì những người Cha đã ban cho con cũng ở đó với con” (Ga 17,24).

Nhưng muốn được lên trời cũng phải có hộ chiếu của Nước Trời. Hộ chiếu đó chính là Tình Yêu Thương. Trước khi về trời, Đức Giêsu đã truyền cho các môn đệ: “Thầy đã được trao toàn quyền trên trời dưới đất. Vậy anh em hãy đi và làm cho muôn dân trở thành môn đệ, làm phép rửa cho họ nhân danh Chúa Cha, Chúa Con và Chúa thánh Thần, dạy họ tuân giữ mọi điều Thầy đã truyền cho anh em” (Mt 28,18-20a). Mọi điều Thầy truyền chỉ tóm lại có một điều là “Mến Chúa yêu người”.

Vì thế, tình yêu thương chính là thước đo, là điều kiện, là bảo đảm cho người tín hữu được lên trời với Chúa.

Chúng ta tưởng trời ở thật xa nhưng thực ra lại rất gần. Đức Giêsu nói: “Thầy ở cùng anh em mọi ngày cho đến tận thế” (Mt 28, 20b). Ở đâu có Chúa là ở đấy có thiên đàng, vậy trời há không ở trong lòng chúng ta đấy ư? Trời ở ngay trong trái tim chúng ta, những trái tim đầy ắp yêu thương, ngập tràn Thiên Chúa. Trời ở ngay trong thế giới này, nếu đó là một thế giới yêu thương và hòa bình, chia sẻ và tha thứ cho nhau.

Chúng ta tưởng mình chỉ được lên trời sau cuộc sống này, nhưng thực ra thì chúng ta đang vui hưởng hạnh phúc Nước Trời. Hạnh phúc Nước Trời là khi chúng ta không màng lợi danh lạc thú, cũng chẳng ngần ngại trước đau khổ và nỗi chết. Nhưng luôn biết chia sẻ cho anh em, xả thân phục vụ hết mọi người. Vì phục vụ là tên gọi của tình yêu.

Lạy Chúa, con đường về trời là con đường yêu thương. Xin chỉ cho chúng con biết đường về trời bằng cách sống hiến thân, phục vụ và trao ban.

Xin đừng để những truân chuyên nơi cuộc sống này làm chúng con quên mất trời cao. Xin đừng để những quyến rũ của trần gian cản lối chúng con về trời.

Ước gì qua cuộc sống chúng con mọi người sẽ nhận ra con đường về trời. Amen.

Thiên Phúc

Thứ Bảy, 9 tháng 5, 2026

CN MMTCG SỐNG TRAO BAN NHƯ CHÚA ĐÃ SỐNG

CN MMTCG                 SỐNG TRAO BAN NHƯ CHÚA ĐÃ SỐNG

Sống là cho đi. Không ai sống cho riêng mình. Eva được tạo dựng vì Adam. Con người chúng ta được tạo dựng vì tha nhân. Người sống vì tha nhân mà hy sinh, mà phục vụ thì họ mới trở nên cao cả và có giá trị với gia đình và xã hội.

Cuộc đời Chúa Giêsu không chỉ trao ban cho nhân loại khi Ngài nhập thế làm người và nhập thế cứu đời. Trước khi về Trời Ngài còn lập bí tích Thánh Thể để trao ban chính mình trở nên của ăn, của uống cho nhân loại. Trong Bí tích Thánh Thể, sự trao ban của Chúa Giê-su được mô tả một cách rõ ràng khi Ngài cầm lấy bánh, dâng lời tạ ơn, bẻ ra, và trao cho các môn đệ. Sau đó, Ngài lấy chén rượu, cũng tạ ơn và nói: "Tất cả anh em hãy uống chén này, vì đây là máu Thầy, máu Giao Ước đổ ra cho muôn người được tha tội”.

Qua việc trao ban Mình và Máu Thánh của Ngài, như một hiện thân tình yêu vô bờ và lòng từ bi dành cho nhân loại. Chúa Giêsu còn mời gọi tất cả những ai tham dự vào bí tích này cũng noi gương Ngài biết sống trao ban tình yêu, sức khoẻ, thời giờ để phục vụ anh em. Ngài muốn chúng ta mỗi khi ăn tấm bánh ấy phải loan truyền tình yêu tự hiến của Ngài đến muôn đời. Một tình yêu cho đi mà không mong đền đáp. Một tình yêu hiến dâng quên đi cả tính mạng của mình. Một tình yêu chịu nghiền nát thành của ăn cho người mình yêu.

Ngày lễ Mình Máu Thánh Chúa giúp chúng ta nhìn lại sự trao ban của chúng ta để sám hối và canh tân. Bởi lẽ, đâu đó khi chúng ta cho đi vẫn có chọn lọc, có toan tính thiệt hơn.

Có đôi lần ta bắt gặp hình ảnh khách bộ hành dừng lại, tần ngần mở ví, tìm đồng tiền nhỏ nhất trao cho người ăn xin ven đường.

Có đôi lần chúng ta cũng từng thu dọn những quần áo cũ kỹ, không hợp thời để cho đi những nơi đang gặp thiên tai bão tố.

Có những khi ta thấy những công nhân giải lao chia sẻ với nhau một cái bánh thành ba thành bốn cũng rất hạnh phúc ấm áp.

Có những khi ta cũng thấy người có đôi mắt sáng sẵn sàng hiến một con mắt của mình cho người bị nạn hỏng cả hai mắt; người có hai quả thận hoạt động tốt, hiến cho người bị hư thận hoàn toàn một quả; người có hai lá phổi lành lặn, hiến cho người bị ung thư hai buồng phổi một lá; người có hai cánh tay khoẻ mạnh tình nguyện hiến nguyên cả một cánh tay của mình cho người bị tai nạn nghề nghiệp đứt lìa hai chi trên.

Tình yêu con người có chọn lọc, thế nên, chỉ khi nào người ta yêu mến ta mới dám cho đi, dám  cho đi cả chính mình cho người mình yêu.

Chúa Giêsu trao ban hết tất cả những gì Người có và ban chính bản thân Người vì yêu thương chúng ta.

 “Không có tình yêu nào cao cả hơn tình yêu của người đã hy sinh tính mạng vì bạn hữu mình” (Gioan 15,13)

Khi tham dự Thánh Lễ và rước Lễ, chúng ta được mời gọi sống và làm chứng cho tình yêu thương và hy sinh đó trong cuộc sống hằng ngày, yêu thương và phục vụ tha nhân, như Chúa Giê-su đã dạy và làm gương cho chúng ta. Amen

Lm.Jos Tạ Duy Tuyền

 

CN MMTC C BÀI HỌC TỪ DÒNG SÔNG

CN MMTC C                             BÀI HỌC TỪ DÒNG SÔNG

 “Chúng ta thử nhìn xem, những dòng sông trên bản đồ có đặc điểm tất cả đều không chảy thẳng theo một đường mà chảy quanh co, gấp khúc. Dòng sông luôn chảy quanh co để ôm ấp đất, thẩm thấu vào mọi ngõ ngách nó đi qua, để không nơi nào dòng sông đi qua mà không để lại màu xanh sự sống.

Dẫu rằng, dòng sông cũng có lúc cạn, nhưng chẳng vì thế mà dòng sông lo âu, rồi toan tính giữ nước cho mình. Từ quá khứ, xuôi nguồn vào tương lai, nước làm thành dòng sông chứ không phải dòng sông làm nên nước. Từ ý nghĩ đó, dòng sông vào đời tự do theo ơn gọi của nó.

Cuộc đời con người cũng thế, nếu ngày nào chúng ta băn khoăn bắt dòng sông cuộc đời ngưng trôi chảy dấn thân cho đời, ngày đó cuộc đời thành ao tù. Con người sống là để yêu thương và yêu thương không ngừng. Ngày nào con người không còn biết yêu thương tức là cuộc đời con người đó đã chấm dứt với anh em, với xã hội vì họ thực sự đã chết trong lòng người thân của mình.

Hôm nay lễ Mình Máu Thánh Chúa là dịp để chúng ta khơi nguồn sức sống từ dòng chảy tình yêu của Chúa. Chúa yêu ta mà chẳng cần lý do, vì Ngài là tình yêu. Chúa yêu ta đến nỗi hiến trao chính Thánh Thể Ngài làm của ăn nuôi dưỡng linh hồn chúng ta. Khi ta rước Mình Thánh Chúa là ta được nuôi dưỡng bởi chính sức sống thần linh của Chúa, để từ nay Chúa sống trong ta và ta được nên một với Ngài trong huyền nhiệm tình yêu.

Thế nên, nếu nước đưa dòng sông thành nguồn, ơn sủng trời cao đưa con người vào đời và được tắm gội trong hồng ân Thiên Chúa. Con người hãy học hỏi dòng sông không ganh tị với dòng sông khác. Nó dâng vui khi nước nguồn đổ tới. Nó thong thả khi nguồn nước nghỉ ngơi.

Chúa vẫn luôn mời gọi con người hãy an nhiên sống như dòng sông, không so sánh nhỏ nhen, không ghen tức, nhưng luôn biết chia sẻ dòng chảy tình yêu đến mọi người.

Dòng sông phải tìm về biển cả. Nó xuôi nguồn để tới cùng đích. Nó luôn luôn chảy, luôn luôn giã từ để tới nơi không còn từ giã. Cuộc đời cũng thế thôi. Ta vào đời là xuôi dòng về với trùng khơi. Bởi đó, ta hãy sống như dòng nước mãi cho đi, cho đi không ngừng cho tới ngày ta về với biển cả là Thiên Chúa.

Chúa Giêsu đã luôn sống cho đi, cho đi tới hơi thở cuối cùng. Cuộc đời Ngài luôn đem yêu thương tới cho mọi người, mọi nơi. Ngài không bám víu vào danh lợi thú trần gian. Ngài luôn trao ban vì Ngài biết một ngày nào đó Ngài sẽ về với biển cả bao la là Thiên Chúa Cha thì Ngài chẳng cần gì, vì có Chúa Cha là có mọi sự.

Ước gì cuộc đời chúng ta cũng đừng bao giờ chịu ràng buộc vào những bờ đất. Bởi dòng sông phải buông bờ mà đi. Ngày nào dòng nước dừng lại, lưu luyến một bến bờ nào đó, nó chỉ tàn phá nhau thôi. Nước thành sóng và bờ tan hoang. Con người đôi khi phải dám vì Chúa mà buông bỏ mọi sự, vì Chúa mà sống thanh thoát, quảng đại và trao ban để cuộc đời chúng ta hoàn toàn tùy thuộc vào Chúa và dành trọn vẹn cho Ngài.

Xin cho chúng ta khi rước mình Máu Thánh Chúa cũng được trở nên giống Chúa trong tình yêu để luôn yêu thương và hiến trao cuộc sống mang lại tình yêu hạnh phúc cho tha nhân. Amen

Lm. Jos Tạ Duy Tuyền

 

CN MMTC THÁNH THỂ QUÀ TẶNG TÌNH YÊU

CN MMTC                           THÁNH THỂ QUÀ TẶNG TÌNH YÊU

Người Do Thái quý trọng hạt lúa miến như thế nào thì người Việt Nam chúng ta cũng quý trọng hạt gạo biết bao.

Vì hạt gạo tượng trưng cho sự đầy đủ, sung túc và no ấm. Người Việt Nam còn coi hạt gạo, hạt cơm là “hạt ngọc” Trời cho để nuôi sống con người. Tuy nhiên, để có được hạt gạo con người cũng phải bỏ công sức với một nắng hai sương mà có. Trong bài thơ: “Hạt Gạo Làng Ta” của Trần Đăng Khoa viết năm 1968 khi nhà thơ vừa tròn 10 tuổi đã nói lên được một phần ý nghĩa đó:


“Hạt gạo làng ta

Có vị phù sa

Của sông Kinh Thầy

Có hương sen thơm

Trong hồ nước đầy

Có lời mẹ hát

Ngọt bùi hôm nay

Hạt gạo làng ta

Có bão tháng bảy

Có mưa tháng ba

Giọt mồ hôi sa

Những trưa tháng sáu

Nước như ai nấu

Chết cả cá cờ

Cua ngoi lên bờ

Mẹ em xuống cấy.”


Ôi! Thật là một sự hy sinh, cần mẫn vượt lên trên cái nắng đổ lửa, gay gắt đến nỗi “Chết cả cá cờ/ Cua ngoi lên bờ”, ấy thế mà: “Mẹ em xuống cấy”… Mẹ đâu quản nắng mưa, đầu tắt, mặt tối để kiếm bát cơm đầy cho con, cho gia đình ấm bụng. Cha đâu quản “một nắng hai sương”,“bán mặt cho đất, bán lưng cho trời” để vun trồng chờ ngày cho lúa trổ bông.

Vì thế, có ai đó đã nói rằng:


Ôi hạt lúa

Ngậm nắng uống sương

Hạt hình cong tấm lưng người cày cấy.


Cày cấy với biết bao mồ hôi, tần tảo hy sinh, nhưng để thành hạt gạo, hạt lúa lại còn bị thanh luyện một lần nữa để thành hạt gạo thơm ngon.


Ôi hạt lúa

rồi cũng thành hạt gạo

Đau đớn qua rồi

Gạo trắng tựa bông.


Có lẽ Chúa Giêsu khi chọn tấm bánh làm nên từ hạt lúa miến là biểu tượng cho chính thân thể Ngài, Chúa Giêsu cũng muốn nhắc nhở con người phải trân quý Tấm Bánh Trời Ban, vì đây cũng là dấu chỉ của một tình yêu cao cả không phải của con người làm ra mà là của Thiên Chúa ân ban.

Tấm bánh biểu lộ tình yêu tự hiến hy sinh của Ngôi Hai Thiên Chúa làm người. Tấm bánh là thành quả của mồ hôi, của công sức, của hy tế hiến dâng để trở nên của ăn của uống cho nhân trần.

Trong Thánh Kinh ghi lại: “Trong đêm bị trao nộp, Chúa Giêsu cầm bánh bẻ ra và trao cho các môn đệ.” Tại sao không phải là một đêm thanh bình hay một ngày bình an để thiết lập Bí tích Thánh Thể? Tại sao Chúa Giêsu lại chọn giữa lúc nguy nan trăm bề sợ hãi để trao ban Thánh Thể Mình cho các môn sinh? Có lẽ, Chúa Giêsu muốn nhấn mạnh yếu tố hy tế thập giá, là một hy tế tự hiến đầy hy sinh. Thánh Thể được làm nên trong hiến tế thập giá, trong máu và nước mắt của Chúa. Thiên Chúa đã làm tất cả điều đó vì yêu con người. Vì yêu mà Ngài chẳng màng những hy sinh, những đắng cay muôn phần. Cũng như một người mẹ chẳng quản ngại dầm mưa giãi nắng để gieo trồng hạt gạo thì Chúa Giê-su cũng đi vào cuộc thương khó để làm thánh tấm bánh hằng sống cho nhân trần. Nếu như cha ông ta đã từng đồng cảm với bao vất vả cực nhọc thấm đẫm mồ hôi của người nông dân, chân lấm tay bùn và lên tiếng nhắc nhở mọi người: “Ai ơi bưng bát cơm đầy / Dẻo thơm một hạt, đắng cay muôn phần.” Có lẽ Giáo Hội cũng nhắc nhở chúng ta hãy trân trọng món quà Thánh Thể mà Thiên Chúa đã trao ban cho chúng ta. Một món quà vô giá vì được ban tặng trong hiến tế đẫm máu của Đức Kitô trên Thập giá. Một món quà mà Thiên Chúa đã vun đắp với trọn tình yêu hy sinh chết cho người mình yêu.

Lễ Mình Máu Thánh Chúa là dịp để chúng ta tạ ơn về tình thương mà Thiên Chúa đã dành cho chúng ta. Tình Ngài vẫn đong đầy cho chúng ta qua Thánh Thể Chúa. Tình Ngài vẫn chịu hiến tế vì chúng ta và qua đó trao ban cho chúng ta tấm bánh sự sống đời đời để: “Ai ăn bánh này sẽ không chết bao giờ”. Xin cho chúng ta luôn biết siêng năng đón nhận Thánh Thể Chúa là lương thực nuôi dưỡng linh hồn chúng ta. Ước gì chúng ta cũng biết hiến tế đời mình kết hợp với hiến tế của Chúa để sinh ơn ích cho mình và cho muôn người.

Xin Mình Máu Thánh Chúa bổ dưỡng và nâng đỡ sự yếu hèn của chúng con. Xin cho chúng con đừng bao giờ xa lánh ơn lành của Chúa. Amen.

CN MMTC SỨC SỐNG DÂNG TRÀO

CN MMTC                                       SỨC SỐNG DÂNG TRÀO

Tại Tây Ban Nha có một cậu bé tên là Macxilano. Mới sinh ra cậu bị người ta quăng trước cửa tu viện, và đã được các tu sĩ đem về nuôi.

Vốn tính hay nghịch ngợm, nên thầy đầu bếp không cho cậu leo lên gác. Nhưng vì tò mò, một ngày kia Macxilano lén leo lên, cậu ngạc nhiên thấy một người khổng lồ bị treo trên thập giá. Nghĩ rằng người ấy chắc là đói lắm, nên đêm hôm ấy Macxilano vào bếp ăn cắp bánh mang lên cho ông Người khổng lồ đưa tay nhận bánh và mỉm cười với cậu.

Từ đó, ngày nào cậu cũng đem bánh cho người ấy. Ngày kia, ông âu yếm ôm lấy cậu bé và hỏi:

– Con thích nhất điều gì trên trần gian nầy?

Cậu mau mắn thưa:

– Con muốn được gặp mẹ con.

Người ấy liền nói với cậu bé:

– Con sẽ được gặp mẹ con ngay tức khắc nếu con chấp nhận phải chết đi.

Hôm sau các thầy tìm thấy cậu nằm chết như đang ngủ say trong vòng tay thương mến của Chúa Giêsu.

Vì yêu thương mẹ, muốn được ở bên mẹ, mà Macxilano đã bằng lòng chịu chết. Vì yêu thương con người, Đức Giêsu cũng đã sẵn lòng chịu chết để cho con người được sống. Hơn nữa, Người còn có sáng kiến là hiện diện trong Bí tích Thánh Thể, để được ở lại mãi với con ngưồi, để làm của ăn của uống, như lương thực nuôi dưỡng con người trên cuộc hành trình về quê trời. Người đã hứa: “Ai ăn bánh này sẽ được sống muôn đời” (Ga 6,58).

Thánh thể là Bí tích tình yêu.

Khi mời gọi: “Con con hãy làm việc này mà nhớ đến Thầy”, Đức Giêsu muốn các Kitô hữu hãy lập lại cái chết tự hiến vì yêu thương của Người, bằng cả cuộc sống dấn thân và trao ban.

Khi lãnh nhận bánh Thánh Thể, người tín hữu ý thức mình đang lãnh nhận tình yêu Chúa. Và như dòng suối ân tình, họ lại tuôn trào tình yêu Chúa sang cho anh em đồng loại.

Khi chia sẻ bàn tiệc Thánh Thể, người tín hữu cũng muốn chia sẻ cơm bánh cho tha nhân, chia sẻ hồng ân của Đức Kitô cho những kẻ đói nghèo, túng thiếu, không nơi nương tựa.

Chính khi nhận lãnh Thánh Thể để rồi chia sẻ trao ban, người tín hữu lại nhận được sự sống trường sinh và niềm vui lại tràn ngập tâm hồn.

Vì thế, sống bí tích Thánh Thể chính là sống yêu thương, sống bí tích Thánh Thể là sống cho và vì Đức Kitô, sống bí tích Thánh Thể là sống như Đức Kitô đã sống và đã hiến trao cách quảng đại cho tha nhân.

Người tín hữu không lãnh nhận bánh Thánh Thể để cất giữ cho riêng mình, nhưng là để biến con người mình thành lương thực nuôi dưỡng anh em.

Việc chia nhau một tấm bánh nhắc nhở chúng ta sống là phải chia sẻ và trao ban, sống là yêu thương và hy sinh cho nhau.

Trong thánh lễ bế mạc Đại Hội Thánh Thể Quốc tế lần thứ 45, Đức Thánh Cha kêu gọi: “Chúng ta không thể rước Mình Thánh Chúa Kitô mà đồng thời lại sống xa lạ với những người đang đói khát, kẻ bị bóc lột, tù đầy hay đau yếu”.

Lạy Chúa Giêsu Thánh Thể, khi chúng con sống yêu thương là chúng con đang làm chứng rằng: Chúa chính là sức sống mãnh liệt của chúng con.

Xin cho chúng con khi lãnh nhận bánh Thánh Thể cũng đón nhận được sức sống mới của Chúa, để chúng con ra đi làm chứng cho tình yêu Chúa trong cuộc sống chúng con. Amen.

 

 

TTCG TÌNH YÊU SẮT SON

TTCG                                                  TÌNH YÊU SẮT SON                            

 

Tình yêu vẫn luôn là một đề tài muôn thuở của văn học Việt Nam qua mọi thời kỳ. Đặc biệt kho tàng văn học dân gian luôn dẫn chúng ta đến một tình yêu thanh khiết, bất tử vượt mọi thời gian.

Thanh khiết như câu thơ:

“Thuyền ai lơ lửng bên sông

Có lòng đợi khách hay không hỡi thuyền?”

Bất tử chung tình như lời thơ:

“Thuyền ơi có nhớ bến chăng

Bến thì một dạ khăng khăng đợi thuyền”.

Lòng chung thuỷ của con người Việt Nam thật sắt son chung tình:

“Chừng nào cho sóng bỏ ghành

Cù lao bỏ biển anh mới đành bỏ em”.

Chắc chắn con sóng không bao giờ bỏ gành. Cù lao thì luôn ở giữa biển hay gắn liền với biển. Tình yêu cao đẹp cũng phải sắt son thủy chung như thế! Tình yêu cao đẹp sẽ luôn ở cùng nhau đi qua những thăng trầm của dòng đời. Bất chấp gian khổ vẫn  chia ngọt sẻ bùi với nhau.

“Rủ nhau xuống bể mò cua

Đem về nấu quả mơ chua trên rừng

Em ơi chua ngọt đã từng

Non xanh nước bạc ta đừng quên nhau”.

Chúng ta cũng được hưởng một tình yêu cao đẹp như thế! Một tình yêu dám chết cho người mình yêu. Một tình yêu trung tín sắt son cho dẫu phải hy sinh cả tính mạng mình vẫn dâng hiến cho người mình yêu.

Đó là tình yêu của Đức Kitô yêu thương nhân loại. Tình yêu Ngài thật thanh khiết, cho đi mà không cần đền trả lại. Tình yêu Ngài thật vị tha đến nỗi vẫn yêu con người ngay khi còn là tội nhân. Tình yêu Ngài trung tín sắt son, cho dẫu con người có phản bội thì Ngài vẫn trung thành với tình yêu của mình.

Vì yêu mà Ngài còn hiến trao mạng sống mình đền bù tội lỗi nhân gian.

Hôm nay chúng ta mừng kính Thánh Tâm Chúa, là dịp để chúng ta tạ ơn tình yêu cao vời mà Chúa đã dành cho chúng ta. Vì yêu mà Ngài đã dốc cạn giọt máu đào để cứu chuộc chúng ta. Ngài còn yêu là yêu cho đến cùng qua mỗi Thánh Lễ lại tái hiện tình yêu bất diệt mà Ngài dành cho chúng ta. Tình yêu của Ngài vượt mọi thời gian để đến với con người qua muôn thế hệ. Và hôm nay Ngài vẫn đong đầy tình Ngài cho chúng ta qua muôn ơn lành hồn xác. Nhất là qua các bí tích nguồn ân sủng của Chúa luôn ban sức mạnh, chữa lành và thánh hóa chúng ta.

Tạ ơn tình Ngài cũng mời gọi chúng ta họa lại tình yêu ấy nơi chính bản thân chúng ta. Một tình yêu xóa bỏ mọi ngăn cách của văn hóa, của nghi kỵ, của hiểu lầm để sống hòa thuận yêu thương nhau. Một tình yêu dâng hiến đến quên mình phục vụ tha nhân trong khiêm cung âm thầm. Xin Chúa giúp chúng ta trở nên giống như Chúa luôn yêu thương và phục vụ anh em. Amen.

Lm. Jos Tạ Duy Tuyền