Người ta
nói “chết
là một phần tất yếu của cuộc sống”. Cái chết không loại trừ bất cứ ai.
Từ đông sang tây không một ai hiện hữu mà không một lần phải đối diện với cái
chết, dù đó có là Tần Thủy Hoàng hay Alexander Đại đế. Tài giỏi. Quyền uy. Tất
cả cũng đi vào dĩ vãng của dòng đời, đôi khi chẳng để lại cho đời một chút
luyến tiếc, nhớ thương.
Sinh lão
bệnh tử là quy luật lẽ thường của đời người. Con người từ khi sinh ra đã tập chia
tay. Chia tay từng tuổi đời để tiến đến tuổi trưởng thành hơn hay già đi và
chết đi. Chia tay những con người đang sống với chúng ta trong thời gian ngắn,
dài hay vĩnh viễn. Và trong số họ cũng có không ít người là thân nhân, là bạn
bè của chúng ta.
Một điều mà
nhân loại vẫn thao thức qua mọi thời đại là chết rồi đi đâu? Mặc dù cũng có rất
nhiều câu chuyện được kể từ những người chết rồi bất thần sống lại. Mỗi người
kể mỗi khác về những gì họ thấy được trong thời gian chết ấy. Cõi chết mà họ
bước vào như thế nào? Phong cảnh, sự vật, màu sắc, âm thanh thế nào? Nơi ấy con
người ra sao? Sinh vật nào hiện diện và sự sinh hoạt nơi ấy diễn ra có giống
với thế giới mà ta gọi là dương thế hay dương gian hay không? Tuy nhiên, cho
đến nay, những tường thuật của những người đã chết sống lại kể ra thì chẳng mấy
ai chịu tin nhất là trong thời đại văn minh này. Vì nó vẫn vượt lên trên sự suy
nghĩ của con người. Có lẽ con người sẽ không bao giờ lý giải được về cái chết.
Cái chết vẫn là ẩn số mà các nhà khoa học không bao giờ tìm được câu trả lời
thỏa đáng.
Người Kitô
hữu chúng ta chỉ biết được cái chết một cách trọn vẹn trong ánh sáng Phục Sinh
của Chúa Kitô. Sự sống lại của Chúa là lời mạc khải về sự sống đời sau. Cái
chết là hậu quả của tội lỗi con người như thánh Phaolô đã quả quyết: “Vì một
người mà tội lỗi đã vào thế gian, và tội lỗi gây nên sự chết, như thế, sự chết
đã lan tràn tới mọi người, bởi vì một người đã phạm tội” (Rm 5, 12). Thế nhưng,
sự sống lại trường sinh lại là hồng phúc mà Thiên Chúa ban cho nhân loại qua
cái chết của Chúa Giêsu, Con Thiên Chúa.
Theo Thánh
Kinh, Thiên Chúa không tạo dựng con người để chết mà là để sống, cho dù tội lỗi
có phá hủy chương trình của Chúa thì Ngài cũng tìm mọi cách để khôi phục lại sự
sống đời đời cho con người. Đức Kitô khi xuống thế làm người đã phục hồi lại
những gì đã tan vỡ. Chính Ngài đã lãnh lấy sự chết loài người và đã chiến thắng
sự chết bằng sự phục sinh. Qua sự phục sinh của Ngài đã khai mở một mùa xuân hy
vọng cho con người nếu cùng chịu chết với Người thì cũng sẽ được sống lại với
Người.
Sự phục
sinh của Chúa Giêsu được Phúc Âm ghi lại qua những lần Chúa hiện ra với các môn
đệ, với những người thân tín của Chúa. Sự Phục sinh của Chúa còn được ghi dấu
ấn qua ngôi mộ trống. Một nơi đã chôn cất xác Chúa nhưng ngày thứ ba dù quân
lính canh gác, dù tảng đá nặng trĩu vẫn không còn xác Chúa. Nơi nấm mồ ấy không
còn là dấu chỉ sự chết mà là dấu chỉ của sự sống. Vì Chúa đã sống lại và ra
khỏi mồ.
Sự Phục
sinh của Chúa cho chúng ta một niềm vui mừng và hy vọng cho kiếp người chúng
ta. Kiếp người chúng ta không có tận cùng. Kiếp người chúng ta sẽ được sống mãi
trong sự sung mãn của Chúa. Cái chết chỉ là một chuyển tiếp để được sống mãi
bên Chúa nếu chúng ta cùng chết với Đức Kitô.
Cùng chết
với Đức Kitô nghĩa là cùng chết đi con người cũ với những tính hư nết xấu để
sống lại con người mới là con cái Thiên Chúa. Con người cũng phải chôn đi những
tính xác thịt yếu đuối để từ khước những danh lợi thú mau qua. Nhất là con
người cũng phải biết chết đi ý riêng của mình để ý Chúa được thục hiện trong
cuộc đời chúng ta. Ý Chúa vẫn là tiếng mời gọi làm việc lành tránh điều dữ. Ý
Chúa vẫn mời gọi chúng ta sống có ích cho tha nhân qua tinh thần bác ái, dấn
thân phục vụ.
Ước gì đời
sống Kitô hữu chúng ta luôn biết chết đi con người cũ để được sống lại với Chúa
trong vinh quang phục sinh. Xin cho chúng ta đừng vì những đam mê lầm lạc mà
đánh mất Nước Trời mai sau. Amen.