CN 17 TNA HẠNH
PHÚC TRONG TẦM TA
Người ta kể rằng khi thư viện lớn
nhất tại thành phố Alexandre bên Ai Cập bị đốt cháy, chỉ có một quyển sách còn
nguyên vẹn. Nhìn bên ngoài thì đây chỉ là một quyển sách tầm thường như bao quyển
sách khác. Nhưng có lẽ đây là quyển sách quí giá nhất thế giới, vì bìa lưng của
nó chứa đựng bí mật về một viên đá quí. Viên đá này chạm đến đâu thì tất cả đều
biến thành vàng. Hàng chữ viết trên bìa lưng của quyển sách cho biết thêm viên
đá quí này nằm lẫn lộn trong muôn nghìn viên đá khác tại bờ Bắc Hải. Về hình
thù nó giống như mọi viên đá khác. Chỉ khác có điều là trong khi những viên đá
khác sờ vào thấy lạnh, thì viên đá quí này lại nóng. Một nông dân nghèo đã tình
cờ mua được quyển sách và khám phá ra bí mật ấy. Ông ta bán tất cả tài sản và
lên đường đi tìm cho bằng được viên đá quí. Ông cắm lều bên bờ biển Bắc Hải và
ngày ngày ông nhặt từng viên đá lên xem. Cầm lên viên đá nào
là ông ném xuống biển. Nguyên một năm ròng rã, mỗi ngày ông lặp đi lặp lại cùng
một động tác ấy. Nhặt một viên đá rồi ném xuống biển. Nhưng ông vẫn chưa tìm
được viên đá nóng. Viên đá nào cũng lạnh cả. Ông lại tiếp tục công việc ấy một
năm nữa, nhưng vẫn chưa tìm được viên đá quí, thế rồi một buổi chiều nọ, bàn
tay của ông bỗng rực nóng lên khi chạm đến viên đá. Nhưng thói quen nhặt đá để
ném xuống biển đã trở thành một thứ bản năng, không chống lại nổi nữa. Vì thế
người nông dân cũng ném luôn viên đá ấy xuống biển. Ông đã để kho tàng tuột
khỏi tay ông.
Có một lúc
nào đó chúng ta sẽ tự hỏi mình sống để làm gì? Cuộc sống này có ý nghĩa gì với
tôi? Có lẽ câu trả lời hoàn chỉnh nhất đó là sống để đi tìm hạnh phúc. Hạnh
phúc là gia tài quý báu nhất mà cả nhân loại này hằng khao khát tìm kiếm hằng
ngày, hằng giờ. Cả nhân loại hằng đổ xô đi tìm. Có những người mất cả đời để đi
tìm hạnh phúc nhưng vẫn không bao giờ toại nguyện. Có những người dám đánh mất
cả tiền tài, công sức để đạt cho bằng được hạnh phúc mình mong đợi, thế rồi lại
thất vọng chán chường và lại tiếp tục tìm kiếm.
Hạnh phúc
chính là viên ngọc quý, là gia tài mà bằng mọi giá mình phải đạt cho bằng được,
mình phải bằng mọi cách để bảo vệ, để gìn giữ nó mãi trong cuộc đời của mình.
Nhưng kho
tàng hạnh phúc đó ở đâu? Làm sao ta có thể đạt được nó? Có người cho rằng hạnh
phúc chỉ có khi người ta có lắm của nhiều tiền. Có người cho rằng hạnh phúc ở
trong công danh, sự nghiệp. Điều đó đúng không sai. Nhưng nếu chỉ vì tiền, vì
tình, vì công danh sự nghiệp mình bán rẻ lương tâm, đánh mất phẩm giá làm người
liệu rằng ta có hạnh phúc hay không? Nếu phải chọn lựa giữa hạnh phúc tạm thời
và hạnh phúc vĩnh cửu ta sẽ chọn điều gì?
Có những
người vì chỉ muốn có tiền nên gian tham, trộm cắp, lừa đảo. Họ có niềm vui khi
có được đồng tiền bất chính nhưng liệu rằng niềm vui đó sẽ tồn tại bao lâu?
Có những
người vì tình mà ăn ở bất chính, vụng trộm, chồng chung vợ chạ, liệu rằng có
còn xứng đáng với nhân phẩm của một con người hay không?
Có những
người vì địa vị mà chà đạp, hạ bệ, vùi dập người khác liệu rằng họ có được một
tâm hồn an bình hay đầy lo âu sợ hãi?
Hôm nay
Chúa mời gọi chúng ta phải có một chọn lựa. Chọn lựa giữa
cái vĩnh cửu và cái tạm thời. Chọn lựa trần gian mau qua hay nước trời vĩnh
cửu. Chọn lựa một cách dứt khoát không nửa chừng. Vì thà mất một mắt, một tay,
một chân mà vào nước trời còn hơn là nguyên vẹn mà phải sa hỏa ngục. Chọn lựa
phải có sự đánh đổi. Đánh đổi cả gia tài, những gì mình có để mua lấy nước
trời. Như trường hợp người thanh niên giầu có muốn có hạnh phúc, Chúa đã bảo
anh: "Hãy bán hết của cải mà cho
người nghèo, rồi đi theo tôi". Chọn lựa phải có sự thiệt hơn như Phêrô
đã từng hỏi: "Chúng con bỏ mọi sự
theo Thầy, chúng con sẽ được gì?". Chọn lựa phải có sự liều lĩnh, một
ăn cả hai ngã về không. Đem bán hết gia tài để mua thửa ruộng, để mua viên
ngọc. Tóm lại, nếu phải đánh đổi vì hạnh phúc nước trời mà mình phải nghèo đói,
mất công ăn việc làm, mất cả địa vị xã hội mình vẫn phải đánh đổi. Vì suy cho
cùng tiền tài danh vọng chỉ là của đồng lần, nay người mai ta. Nó không dành
riêng cho mình, và mình cũng không chiếm hữu nó trọn đời.
Thế nên,
người Kitô hữu phải có sự khôn ngoan như Salômôn. Ông không xin cho giầu có hay
có đủ tài năng để đánh bại quân thù. Ông xin sự khôn ngoan. Sự khôn ngoan của
con cái Thiên Chúa. Không phải là khôn ngoan thế gian. Khôn ngoan biết chọn lựa
theo thánh ý Chúa. Khôn ngoan biết phân định đâu là thiện đâu là ác. Khôn ngoan
để hành động theo đúng với luân thường đạo lý, đúng với lẽ phải, đúng với nhân
phẩm một con người là "nhân linh hơn vạn vật". Một con người có lý
trí, ý chí, tự do chứ không phải hành động theo bản năng và thiếu trách nhiệm
về hành vi của mình.
Xin Chúa cho chúng ta sự khôn ngoan để chúng ta đi tìm
Nước Trời. Vì Nước trời là một kho tàng quý giá, chúng ta phải bằng mọi cách để
đổi lấy cho bằng được. Vì nước trời là viên ngọc quý, chúng ta phải trân trọng
và bằng mọi giá gìn giữ và bảo vệ. Xin Chúa cho chúng ta luôn biết chọn lựa gia
tài vĩnh cửu Nước Trời hơn là những của cải trần gian mau qua. Vì "được lời lãi cả thế gian, chết mất
linh hồn nào được ích gì? Amen.
Lm. Giuse Tạ Duy Tuyền
Người ta kể rằng khi thư viện lớn
nhất tại thành phố Alexandre bên Ai Cập bị đốt cháy, chỉ có một quyển sách còn
nguyên vẹn. Nhìn bên ngoài thì đây chỉ là một quyển sách tầm thường như bao quyển
sách khác. Nhưng có lẽ đây là quyển sách quí giá nhất thế giới, vì bìa lưng của
nó chứa đựng bí mật về một viên đá quí. Viên đá này chạm đến đâu thì tất cả đều
biến thành vàng. Hàng chữ viết trên bìa lưng của quyển sách cho biết thêm viên
đá quí này nằm lẫn lộn trong muôn nghìn viên đá khác tại bờ Bắc Hải. Về hình
thù nó giống như mọi viên đá khác. Chỉ khác có điều là trong khi những viên đá
khác sờ vào thấy lạnh, thì viên đá quí này lại nóng. Một nông dân nghèo đã tình
cờ mua được quyển sách và khám phá ra bí mật ấy. Ông ta bán tất cả tài sản và
lên đường đi tìm cho bằng được viên đá quí. Ông cắm lều bên bờ biển Bắc Hải và
ngày ngày ông nhặt từng viên đá lên xem. Cầm lên viên đá nào
là ông ném xuống biển. Nguyên một năm ròng rã, mỗi ngày ông lặp đi lặp lại cùng
một động tác ấy. Nhặt một viên đá rồi ném xuống biển. Nhưng ông vẫn chưa tìm
được viên đá nóng. Viên đá nào cũng lạnh cả. Ông lại tiếp tục công việc ấy một
năm nữa, nhưng vẫn chưa tìm được viên đá quí, thế rồi một buổi chiều nọ, bàn
tay của ông bỗng rực nóng lên khi chạm đến viên đá. Nhưng thói quen nhặt đá để
ném xuống biển đã trở thành một thứ bản năng, không chống lại nổi nữa. Vì thế
người nông dân cũng ném luôn viên đá ấy xuống biển. Ông đã để kho tàng tuột
khỏi tay ông.
Có một lúc
nào đó chúng ta sẽ tự hỏi mình sống để làm gì? Cuộc sống này có ý nghĩa gì với
tôi? Có lẽ câu trả lời hoàn chỉnh nhất đó là sống để đi tìm hạnh phúc. Hạnh
phúc là gia tài quý báu nhất mà cả nhân loại này hằng khao khát tìm kiếm hằng
ngày, hằng giờ. Cả nhân loại hằng đổ xô đi tìm. Có những người mất cả đời để đi
tìm hạnh phúc nhưng vẫn không bao giờ toại nguyện. Có những người dám đánh mất
cả tiền tài, công sức để đạt cho bằng được hạnh phúc mình mong đợi, thế rồi lại
thất vọng chán chường và lại tiếp tục tìm kiếm.
Hạnh phúc
chính là viên ngọc quý, là gia tài mà bằng mọi giá mình phải đạt cho bằng được,
mình phải bằng mọi cách để bảo vệ, để gìn giữ nó mãi trong cuộc đời của mình.
Nhưng kho
tàng hạnh phúc đó ở đâu? Làm sao ta có thể đạt được nó? Có người cho rằng hạnh
phúc chỉ có khi người ta có lắm của nhiều tiền. Có người cho rằng hạnh phúc ở
trong công danh, sự nghiệp. Điều đó đúng không sai. Nhưng nếu chỉ vì tiền, vì
tình, vì công danh sự nghiệp mình bán rẻ lương tâm, đánh mất phẩm giá làm người
liệu rằng ta có hạnh phúc hay không? Nếu phải chọn lựa giữa hạnh phúc tạm thời
và hạnh phúc vĩnh cửu ta sẽ chọn điều gì?
Có những
người vì chỉ muốn có tiền nên gian tham, trộm cắp, lừa đảo. Họ có niềm vui khi
có được đồng tiền bất chính nhưng liệu rằng niềm vui đó sẽ tồn tại bao lâu?
Có những
người vì tình mà ăn ở bất chính, vụng trộm, chồng chung vợ chạ, liệu rằng có
còn xứng đáng với nhân phẩm của một con người hay không?
Có những
người vì địa vị mà chà đạp, hạ bệ, vùi dập người khác liệu rằng họ có được một
tâm hồn an bình hay đầy lo âu sợ hãi?
Hôm nay
Chúa mời gọi chúng ta phải có một chọn lựa. Chọn lựa giữa
cái vĩnh cửu và cái tạm thời. Chọn lựa trần gian mau qua hay nước trời vĩnh
cửu. Chọn lựa một cách dứt khoát không nửa chừng. Vì thà mất một mắt, một tay,
một chân mà vào nước trời còn hơn là nguyên vẹn mà phải sa hỏa ngục. Chọn lựa
phải có sự đánh đổi. Đánh đổi cả gia tài, những gì mình có để mua lấy nước
trời. Như trường hợp người thanh niên giầu có muốn có hạnh phúc, Chúa đã bảo
anh: "Hãy bán hết của cải mà cho
người nghèo, rồi đi theo tôi". Chọn lựa phải có sự thiệt hơn như Phêrô
đã từng hỏi: "Chúng con bỏ mọi sự
theo Thầy, chúng con sẽ được gì?". Chọn lựa phải có sự liều lĩnh, một
ăn cả hai ngã về không. Đem bán hết gia tài để mua thửa ruộng, để mua viên
ngọc. Tóm lại, nếu phải đánh đổi vì hạnh phúc nước trời mà mình phải nghèo đói,
mất công ăn việc làm, mất cả địa vị xã hội mình vẫn phải đánh đổi. Vì suy cho
cùng tiền tài danh vọng chỉ là của đồng lần, nay người mai ta. Nó không dành
riêng cho mình, và mình cũng không chiếm hữu nó trọn đời.
Thế nên,
người Kitô hữu phải có sự khôn ngoan như Salômôn. Ông không xin cho giầu có hay
có đủ tài năng để đánh bại quân thù. Ông xin sự khôn ngoan. Sự khôn ngoan của
con cái Thiên Chúa. Không phải là khôn ngoan thế gian. Khôn ngoan biết chọn lựa
theo thánh ý Chúa. Khôn ngoan biết phân định đâu là thiện đâu là ác. Khôn ngoan
để hành động theo đúng với luân thường đạo lý, đúng với lẽ phải, đúng với nhân
phẩm một con người là "nhân linh hơn vạn vật". Một con người có lý
trí, ý chí, tự do chứ không phải hành động theo bản năng và thiếu trách nhiệm
về hành vi của mình.
Xin Chúa cho chúng ta sự khôn ngoan để chúng ta đi tìm
Nước Trời. Vì Nước trời là một kho tàng quý giá, chúng ta phải bằng mọi cách để
đổi lấy cho bằng được. Vì nước trời là viên ngọc quý, chúng ta phải trân trọng
và bằng mọi giá gìn giữ và bảo vệ. Xin Chúa cho chúng ta luôn biết chọn lựa gia
tài vĩnh cửu Nước Trời hơn là những của cải trần gian mau qua. Vì "được lời lãi cả thế gian, chết mất
linh hồn nào được ích gì? Amen.
Lm. Giuse Tạ Duy Tuyền