CN7PS CTT " NGƯỜI GIỜI"
Chúng ta vẫn thường nói với nhau: “người Giời”, nghĩa
là người chẳng biết những sự gì dưới đất. Một người dường như ở cõi trên chứ
không phải phàm nhân. Đó là người vô tư, vô lo thật đáng bị khiển trách.
Trong cuộc thi Hoa hậu Đại Dương vừa diễn ra tối 25/5
tại Bình Thuận, thí sinh Phan Thị Thu Phương (SBD 18) đã phát biểu: “Khi biết về việc Trung Quốc đặt giàn khoan
Hải Dương tại vùng biển Việt Nam mình, em cảm thấy rất là bức xúc, nó xâm phạm
về lãnh thổ, về vùng kinh tế của đất nước Việt Nam mình. Em muốn người Trung
Quốc hãy mở giàn khoan đó ra, và để cho đất nước Việt
Trước câu trả lời thiếu sự hiểu biết khi muốn người
Trung Quốc mở giàn khoan để đất nước Việt Nam xinh đẹp hơn của thí sinh Thu
Phương đã khiến khán giả có mặt trực tiếp xem cuộc thi không khỏi bật cười. Và
câu ứng xử này của thí sinh Hoa hậu Đại Dương đã nhanh chóng lan truyền trên
các trang mạng xã hội.
Nhiều người đã tỏ ra bức xúc trước sự việc đang là tâm
điểm của Quốc gia, được đưa tin trên hàng trăm phương tiện truyền thông mỗi
ngày mà thí sinh Hoa hậu Đại Dương lại tỏ ra kém hiểu biết. Đúng là người
“Giời”!
Cuộc đời người tín hữu luôn ước ao những sự trên trời
nhưng không bao giờ quên bổn phận với gia đình, với quê hương đất nước. Người
tín hữu càng không thể bàng quan trước những thăng trầm của cuộc đời, trước
những vận mệnh của quê hương. Cuộc đời người Kitô phải biết dấn thân cho dân
tộc khi cần tựa như thánh Gióng biết đứng lên khi đất nước lâm nguy.
Truyện xưa kể rằng: vào đời Hùng Vương thứ 6, ở làng
Gióng có hai vợ chồng ông lão chăm làm ăn và có tiếng là phúc đức. Hai ông bà
ao ước có một đứa con. Một hôm bà ra đồng trông thấy một vết chân to quá, liền
đặt bàn chân mình lên ướm thử để xem thua kém bao nhiêu. Không ngờ về nhà bà
thụ thai và mười hai tháng sau sinh một thằng bé mặt mũi rất khôi ngô. Hai vợ
chồng mừng lắm. Nhưng lạ thay! Đứa trẻ cho đến khi lên ba vẫn không biết nói,
biết cười, cũng chẳng biết đi, cứ đặt đâu thì nằm đấy.
Bấy giờ có giặc Ân đến xâm phạm bờ cõi nước ta. Thế
giặc mạnh, nhà vua lo sợ. Bèn truyền cho sứ giả đi khắp nơi tìm người tài giỏi
cứu nước. Đứa bé nghe tin, bỗng dưng cất tiếng nói: “Mẹ ra mời sứ giả vào đây”.
Sứ giả vào, đứa bé bảo: “Ông về tâu vua sắm cho ta một con ngựa sắt, một cái
roi sắt và một tấm áo giáp sắt, ta sẽ phá tan lũ giặc này”.
Sứ giả trình với nhà vua và được ưng thuận.
Sau hôm gặp sứ giả, chú bé lớn nhanh như thổi. Cơm ăn
mấy cũng không no, áo vừa mặc xong đã căng đứt chỉ. Hai vợ chồng làm ra bao
nhiêu cũng không đủ nuôi con, thành thử phải chạy nhờ bà con, hàng xóm. Bà con
đều vui lòng gom góp gạo thóc nuôi chú bé, vì ai cũng mong chú giết giặc, cứu
nước.
Khi giặc Ân đến. Chú bé vùng dậy, vươn vai một cái
bỗng biến thành một tráng sĩ mình cao hơn trượng, oai phong lẫm liệt. Tráng sĩ
bước lên vỗ vào mông ngựa. Ngựa hí dài mấy tiếng vang dội. Tráng sĩ mặc áo
giáp, cầm roi nhảy lên mình ngựa. Ngựa phun lửa, tráng sĩ thúc ngựa phi thẳng
đến nơi có giặc, đón đầu chúng đánh giết hết lớp này đến lớp khác, giặc chết
như rạ. Bỗng roi sắt gẫy. Tráng sĩ bèn nhổ những cụm tre cạnh đường quật vào
giặc. Giặc tan vỡ. Đám tàn quân giẫm đạp nhau chạy trốn, tráng sĩ đuổi đến chân
núi Sóc. Thánh Gióng về nhà dập đầu lạy mẹ, tạ ơn công nuôi dưỡng sinh thành
rồi lên đỉnh núi cởi giáp sắt bỏ lại, cả người lẫn ngựa từ từ bay về trời…
Có một người đã về Trời thực sự. Ngài từ Trời mà đến
và sau khi hoàn tất sứ mạng Ngài đã trở về Trời trong vinh quang. Sự kiện Chúa
Giêsu về Trời hôm nay không phải là một truyền thuyết mà là một sự kiện lịch
sử. Vì Chúa Giêsu là người thật. Chính Ngài đã trải qua những thăng trầm bể dâu
đời người. Ngài đã đi qua kiếp người với gió mưa, nắng bụi… Ngài thực sự là
Thiên Chúa xuống trần gian để cứu chúng sinh. Qua cái chết Ngài đã đánh bại tử
thần để mở cửa trời đưa con người về với Thiên Chúa. Và sau khi kết thúc cuộc
đời trần thế trong việc chu toàn sứ mạng của mình, Ngài đã được đưa về Trời
trước sự chứng kiến của các môn đệ, và trong sự nuối tiếc vì kẻ ở người đi nơi
các môn đệ.
Hôm nay chúng ta mừng Chúa về Trời. Mừng cuộc chiến
thắng khải hoàn của Chúa. Mừng Chúa đã hoàn tất cuộc đời trần thế của mình
trong vâng phục thánh ý Chúa Cha và thi hành thánh ý trọn vẹn. Sứ vụ của Chúa
đến trần gian giúp con người đánh bại tử thần, và mang lại quyền làm con cái
Thiên Chúa cho con người. Sự kiện Chúa về Trời cũng mở ra cho chúng ta một niềm
hy vọng sau những bể dâu cuộc đời chúng ta cũng có một bến bờ yên bình hạnh
phúc là quê Cha trên Trời. Chúa về Trời cho chúng ta quyền hy vọng sẽ được lên
trời với Chúa nếu biết đi trên con đường của Chúa. Con đường của hy sinh phục
vụ. Con đường dấn thân cứu đời. Con đường sống vì lợi ích của tha nhân.
Cuộc đời của mỗi con người đều gắn với một sứ mạng
phải hoàn thành, một công việc để thi hành. Đó chính là bổn phận mà Chúa đã
trao cho mỗi người chúng ta khi bước vào trần thế. Xin cho chúng ta luôn biết
kiên nhẫn chu toàn bổn phận Chúa trao. Xin cho chúng ta luôn theo gương Chúa
Giêsu tìm kiếm và thi hành thánh ý Chúa Cha. Xin đừng vì những đam mê trần thế
mà bỏ bê bổn phận của người con với Cha trên trời. Amen.
Lm. Giuse Tạ Duy Tuyền