Người cha dắt đứa con nhỏ đi dạo
ngang qua một đài phát thanh của thành phố. Đứa bé chỉ ngọn tháp cao vút hỏi
người cha: – Ba ơi! Cái tháp đó để làm gì vậy?
Người cha giải thích: – Con ạ! Đó là
ăngten của đài phát thanh, hàng giây hàng phút nó phát đi những tin tức, âm
nhạc và các chương trình hữu ích cho đại chúng.
- Nhưng thưa ba, con có nghe thấy gì
đâu!
- Muốn nghe được những thông tin và
các chương trình bổ ích đó, con chỉ cần có một cái máy thu thanh thật tốt, mở
đúng tần số là con sẽ nghe rõ ràng, như cha con mình đang nói chuyện với nhau
đây!
Chiều Phục Sinh đầu tiên, Đức Giêsu
hiện ra với các môn đệ, vắng mặt Tôma, một con người thực tế, muốn kiểm chứng
bằng mắt thấy, tai nghe, tay sờ thì mới tin. Tám ngày sau, Đấng Phục Sinh lại
hiện ra với các ông, có cả Tôma. Người gọi đích danh ông: “Tôma, hãy nhìn xem tay Thầy, hãy đặt ngón tay vào cạnh sườn Thầy. Đứng
cứng lòng nữa, nhưng hãy tin” (Ga 20,27). Ông chỉ còn biết run sợ mà thưa với
Người: “Lạy Chúa của con, lạy Thiên Chúa
của con” (Ga 20,28).
Tại sao Gioan chỉ cần nhìn thấy ngôi
mộ trống và tấm khăn liệm xếp gọn gàng là ông đã tin Thầy sống lại, còn Tôma đã
được các môn đệ làm chứng Thầy đã phục sinh mà ông lại không tin. Vậy điều khác
nhau cơ bản giữa Gioan và Tôma chính là chiếc máy thu thanh của Tôma không mở
đúng tần số, đó là tần số Tình Yêu, tần số của con tim. Tôma đòi phải xỏ tay
vào lỗ đinh ở chân tay Thầy ông mới tin; còn Gioan, không cần thấy Thầy bằng
con mắt thịt nhưng bằng con mắt đức tin, con mắt tình yêu. Chính tình yêu đã
khiến Gioan chạy đến mộ Thầy nhanh hơn Phêrô, chính tình yêu đã mở mắt cho
Gioan nhận ra Thầy đầu tiên trên bờ biển Galilê, chính tình yêu đã làm cho ông
trở nên “người môn đệ Đức Giêsu thương mến” (Ga 21,7).
Tại sao Phêrô và Gioan đều thấy mộ
trống và khăn liệm, mà Phêrô thì “rất đỗi ngạc nhiên” còn Gioan thì “Ông
đã thấy và ông đã tin”? (Ga 20,8). Vì thế, Phêrô phải cố gắng vượt qua
những dấu chỉ khả giác để đến với niềm tin, và Tôma cũng phải vượt qua cái nhìn
của giác quan để đến với cái thấy của đức tin. Nhưng Đức Giêsu đã nói: “Phúc thay những người đã không thấy mà
tin!” (Ga 20,29). Đó cũng chính là phần thưởng của đức tin.
Sở dĩ Gioan nhận ra sự kiện ngôi mộ
trống và khăn liệm như dấu chỉ của sự phục sinh, là vì ông đã nhớ lại lời Kinh
Thánh: “ngày thứ ba, (Người) sẽ cho
chúng ta chỗi dậy” (Hs 6,2) và phép lạ “ông Giôna ở trong bụng cá ba
ngày ba đêm” (Gn 2,1). Vâng, chính Kinh Thánh sẽ soi sáng,
hướng dẫn chúng ta nhận ra những dấu chỉ của Thiên Chúa trong mỗi biến cố hằng
ngày.
Niềm tin vào mầu nhiệm phục sinh của
chúng ta hôm nay không phải là một niềm tin mơ hồ, mà là một niềm xác tín vào
lời chứng chắc chắn của các Tông Đồ qua Kinh Thánh. Trong bài giảng đầu tiên
của ngày lễ Ngũ Tuần, Phêrô đứng chung với mười một Tông Đồ lớn tiếng tuyên bố
rằng: “Chính Đức Giêsu đó, Thiên Chúa đã
làm cho sống lại; về điều này, tất cả chúng tôi xin làm chứng” (Cv
2,32). Vâng, chính
sự phục sinh của Đức Giêsu đã bảo đảm cho niềm tin của chúng ta. Thánh Phaolô
viết: “Nếu Đức Kitô đã không chỗi dậy,
thì lòng tin của anh em thật hão huyền, và anh em vẫn còn sống trong tội lỗi
của mình” (1Cr 15,17).
Lạy Chúa, xin ban cho chúng con tình
yêu nhiều hơn nữa, để chúng con tin Chúa mãnh liệt hơn.
Xin dạy chúng con biết siêng năng suy
niệm Lời Chúa, để Lời Chúa mãi là đèn soi cho chúng con bước, là ánh sáng chỉ
đường chúng con đi. Amen.
Thiên Phước