CN 5 MC A CHO MỘT NIỀM TIN
Thời chiến quốc, có người đem dâng vua
nước Sở một vị thuốc bất tử. Người ấy bưng vịt huốc vào, viên quan canh
cửa hỏi rằng:
- Vị thuốc này có uống được không?
Người ấy đáp:
- Uống được.
Tức thì viên quan giật lấy mà uống.
Chuyện đến tai vua. Ông liền bắt viên quan đem giết. Viên quan kêu
rằng.
- Thần đã hỏi người đem dâng
thuốc. Người ấy nói rằng: “uống được”, nên thần mới dám uống. Thế là
thần vô tội mà lỗi ở người dâng thuốc. Vả chăng, người đem dâng thuốc
nói là thuốc bất tử. Thế mà thần mới uống vào đã sắp phải chết, vậy là
thuốc thử chứ sao gọi là thuốc bất tử được? Nhà vua giết thần, thực là bắt
tội một người vô tội. Hơn nữa, còn chứng tỏ rằng thiên hạ dối được nhà vua
mà nhà vua vẫn tin.
Vua nghe nói có lý, bèn tha cho viên
quan ấy, không giết ông nữa.
Làm gì có thuốc bất tử trên trần gian này!
Chỉ có những kẻ quá ham sống sợ chết nên mới mơ tưởng đến loại thần dược chỉ có
trong huyền thoại. Chúng ta không bao giờ có thể thuyết phục cái chết dời xa
cánh cửa đời ta.
Thực ra, vẫn có sự sống bất tử, nhưng là
trong cuộc sống đời sau. Tuy nhiên, vị thuốc bất tử ấy người ta lại phải chiếm
hữu cho bằng được trong cuộc sống đời này. Tin mừng hôm nay giới thiệu cho
chúng ta vị thuốc bất tử ấy: “Chính Thầy là sự sống lại và là sự sống. Ai tin
vào Thầy, thì dù đã chết cũng sẽ được sống. Ai sống và tin vào Thầy sẽ không
bao giờ phải chết (Ga 11,25-26). Vâng, chính “niềm tin vào Đức Kitô” là một bảo
đảm tuyệt đối để được sống mãi muôn đời.
Đâu phải chỉ vì tình bạn thân thiết với
Ladarô mà Đức Giêsu cho ông được sống sau khi chôn bốn ngày trong huyệt đá, mà
chính là niềm tin của Maria và Macta vào Đức Kitô là “sự sống và là sự sống
lại” (c.25).
Phép lạ cho Ladarô sống lại chỉ là chuẩn bị
cho một phép lạ vô cùng lẫy lừng, một phép lạ trọng đại nhất trong đạo, chính
là Đức Giêsu Kitô đã chết và đã sống lại vinh quang mà chúng ta sẽ cử hành
trong Tuần Thánh sắp đến. Đức Kitô chết và sống lại là để dẫn đưa con người từ
cõi chết trở về cõi sống, từ nơi tạm bợ về chốn vĩnh hằng. Đó là niềm tin của
người tín hữu, cũng là đức tin của Kitô giáo. Niềm tin đó bảo đảm cho sự trường
tồn của Giáo Hội. Thánh Phaolô nói: “Nếu Đức Kitô đã không trỗi dậy, thì lòng
tin của anh em thật hão huyền và anh em vẫn còn sống trong tội lỗi của mình”
(1Cr 15,17)
Tin Đức Kitô là “sự sống lại và là sự sống”, chính là sống yêu thương tự hiến như
Đấng đã sống và đã chết cho tình yêu.
Tin Đứ Giêsu là “sự sống lại và là sự sống”
chính là chết đi cho tội lỗi để được sống lại vinh quang với Đấng Phục Sinh.
Tin Đức Giêsu là “sự sống lại và là sự
sống”, chính là chết cho tình yêu trần thế, để sống cho niềm tin Nước Trời.
Lạy
Chúa, trong đoạn Tin mừng hôm nay có một câu ngắn nhất trong toàn Kinh
Thánh. Đó là câu “Đức Giêsu liền khóc” (Ga 11,35). Ngắn nhất nhưng lại bày
tỏ một tình yêu sâu đậm nhất Chúa dành cho Ladarô.
Xin
cho mối tình thân thiết của chúng con với Chúa ngày càng mật thiết hơn, để
chúng con cũng được Chúa thương, cho cùng sống lại với Chúa trong vinh
quang đời đời. Amen.
Thiên
Phúc
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét