CN 5 MC A NIỂM TIN TÍN THÁC
Cuộc đời có đau
khổ, có hạnh phúc. Đau khổ và hạnh phúc hoà quyện vào nhau làm thành một cuộc
đời đầy thi vị và ý nghĩa. Tựa như chanh và đường có vị ngọt vị chua. Cuộc đời
cũng có ngọt ngào của hạnh phúc và có cả chua cay của khổ đau. Thế nhưng, nhiều
người lại sợ hoà những vị chua, vị cay vào kiếp người. Họ sợ đau khổ. Họ sợ bất
hạnh. Họ sợ nghi nan. Đối với họ, Thiên Chúa là lá bùa hộ mệnh để đảm bảo cho
họ một cuộc đời an vui hạnh phúc. Họ cho rằng, dấu chỉ sự hiện hữu của Thiên
Chúa là đẩy lùi sự dữ ra khỏi cuộc đời của họ. Có Chúa thì không thể có bất
hạnh, không thể có khổ đau.
Đó là điều mà
Matta và Maria đã từng nghĩ như thế! Các bà đã trách Thầy "nếu Thầy ở đây thì em con không chết". Thế nhưng,
Lagiaro đã chết! Phải chăng hai bà cũng ngầm trách Chúa, lúc đó Thầy ở đâu? Lúc
mà Lagiaro đang ốm nặng? Lúc mà tình thế có thể được cứu vãn? Nếu Thầy đến
nhanh hơn một chút thì có lẽ đã chẳng có thảm cảnh hôm nay.
Thực vậy, khi
Chúa Giêsu đến nhà Matta và Maria thì Lagiaro đã chết và đã chôn cất được 4
ngày rồi. Một thời gian đủ để thân xác có thể bắt đầu tan rã để hoà trộn với
bùn đất. Dầu vậy, ở đây chúng ta thấy đức tin trổi vượt của Matta, một đức tin
không lay chuyển trước thử thách để có thể thưa lên với Chúa rằng: "nhưng
bây giờ con biết. Bất cứ điều gì Thầy xin cùng Thiên Chúa, Người cũng sẽ ban
cho". Quả là một đức tin tinh tuyền, tuyệt đối, không lay chuyển trước
sóng gió cuộc đời. Matta là một con người thật chân thành, bộc trực. Bà trách
Chúa nhưng lòng bà vẫn tin vào quyền năng của Chúa. Trong đau khổ bà vẫn không
tuyệt vọng. Thế nên, Chúa đã nói cùng bà: "Em
con sẽ sống lại". Matta ngạc nhiên hơn là cảm động. Bà không hiểu nổi
và chỉ ú ớ tuyên xưng: "Con biết em
con sẽ sống lại khi kẻ chết sống lại trong ngày sau hết". Lúc này Chúa
Giê su làm nổ tung một bí ẩn, chiếu sáng đức tin và đòi hỏi một lòng tin tín
thác: "Thầy là sự sống và là sự sống lại. Ai tin Thầy thì dù có chết cũng
sẽ sống lại, chị có tin được như thế không? Matta thưa: "Thưa Thầy con tin. Con tin Ngài là Đức Kitô, Con Thiên Chúa, Đấng
phải đến trong thế gian".
Cuối cùng, Chúa
đã nói với Matta và Maria và những người đang đứng đó: "Nếu tin, thì sẽ thấy vinh quang Thiên Chúa". Và rồi Ngài
đã gọi Lagiaro trong mồ bước ra trước sự ngỡ ngàng, sửng sốt của gia đình
Matta, của dân chúng làng Bêtania.
Trong cuộc sống
đầy bon chen để kiếm miếng cơm manh áo, chúng ta thấy cuộc đời sao khổ quá!
Nhất là trong thời kỳ gạo quế củi châu, lạm phát gia tăng, kiếm đồng tiền đổi
lấy chén gạo bát canh đã khó lại càng khó khăn hơn. Rồi cuộc đời đâu mấy khi
bình yên. Sóng gió tư bề. Đau khổ bệnh tật. Thiên tai lũ lụt, hạn hán hoành
hành. Năm nay, Việt
Đứng trước một
viễn cảnh đầy những khổ đau như thế, nhiều người đã thầm trách Chúa, Chúa ở đâu
sao để cuộc đời luôn giăng đầy những sầu đau? Chúa có nhìn thấy những bất hạnh
mà con đang gặp phải trong cuộc đời vốn dĩ lắm nổi trôi lại nhiều phiền muộn
này? Bài phúc âm hôm nay, mời gọi chúng ta đặt niềm tín thác vào Thiên Chúa.
Thiên Chúa vẫn luôn quan tâm đến chúng ta. Người luôn đi bước trước để an ủi,
nâng đỡ chúng ta. Người cũng đang mời gọi chúng ta đặt niềm tin vào Chúa như
Matta để trong những biến cố đau thương nhất của cuộc đời chúng ta vẫn có thể
thưa lên cùng Chúa. Con tin rằng: Chúa có thể làm những điều tốt đẹp nhất cho
con.
Đau khổ là một sự
dữ. Bất hạnh của cuộc đời là đêm tối của đức tin. Tuy nhiên qua những biến cố
này, niềm tin lại toả sáng trong cuộc đời chúng ta. Chính trong những bất hạnh
đó, chúng ta mới thấy con người thật nhỏ bé, tầm thường, chúng ta mới thấy sự
bất toàn của kiếp người để đặt niềm tín thác vào Thiên Chúa. Con người luôn bất
lực trước sự dữ, nhưng nếu Thiên Chúa muốn, Ngài có thể giải thoát chúng ta
ngay bây giờ khỏi mọi điều sự dữ.
Xin Chúa cho mỗi người chúng ta luôn biết đặt niềm tin
tưởng cậy trông vào Chúa ngay giữa những gian nan của dòng đời và ngay
giữa những bất hạnh của cuộc đời chúng ta. Amen.
Lm. Giuse Tạ Duy Tuyền
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét