CN 3 TNA KHI CON ĐAU KHỔ CHÚA Ở ĐÂU?
Người Việt
Nguyễn Du trong Truyện Kiều
cũng chịu ảnh hưởng của định mệnh nên viết như sau:
Ngẫm hay muôn
sự tại Trời
Trời kia đã
bắt làm người có thân
Bắt phong trần
phải phong trần
Cho thanh cao
mới được phần thanh cao.
Hoặc trong bài ca dao dí dỏm
mà chúng ta đã học từ nhỏ rằng:
Ngồi buồn đốt
một đống rơm
Khói bay nghi
ngút chẳng thơm chút nào
Khói bay tới
tận thiên tào
Ngọc Hoàng
phán hỏi thằng nào đốt rơm?
Ông Trời thật gần gũi thân
thương. Trời cũng bị khói đen của những nỗi oan làm cay mắt, cũng bực mình xót
xa cho nỗi đau nhân thế.
Ông Trời cũng biết cái hoạ
của con người là do chính con người gây nên Ông Trời mới giận dữ bảo rằng: “Thằng nào đốt rơm?”.
Lời Chúa Tuần Thứ Ba Mùa
Phục Sinh cho ta thấy một hình ảnh thật gần gũi của Chúa Giêsu sau khi sống
lại. Chúa Giêsu đã cùng với hai môn đệ Emmau đốt một đống rơm để hàn huyên và
chia sẻ về những gì đang xảy ra. Xem ra Chúa Giêsu cũng đang cay mắt vì đống
rơm khắc nghiệt mà 2 môn đệ đang nói lên cùng Ngài. Nhưng ở đây ta thấy Chúa
Giêsu rất hiểu nỗi đau của 2 môn đệ nên Ngài đã chủ động ngồi lại tâm sự để họ
có cơ hội kể lể trút hết bầu tâm sự trong cái “khói bay nghi ngút chẳng thơm
chút nào".
Và Chúa Giêsu đã cho các ông
được dịp nhìn lại lịch sử dân tộc mình, những bước tưởng rằng phi lý nhất lại
đã là mốc ghi cho một niềm tin cao hơn là những giải quyết luẩn quẩn trần tục.
Hoá ra trong những biến cố
lớn của lịch sử con người phải có cái nhìn đức tin để thấy Thiên Chúa đang viết
lại lịch sử.
Đừng theo thói quen để rồi
ôm ghì lề luật cứng nhắc mà đau khổ than van. Trong hành trình Emmau các ông đã
đau buồn vì chỉ nhìn vào nỗi tang thương của Thứ Sáu Tuần Thánh nhưng không đủ
đức tin để nhìn vào ngày thứ ba sau khi chết Ngài sẽ sống lại nên các ông buồn,
khóc lóc và thất vọng.
Đúng vậy. Cuộc sống mỗi
người cũng nhiều nỗi đau xót oan khiên, chỉ có thể được hóa giải bằng con mắt niềm
tin thấy được Chúa đã sống lại và đang đi bên cạnh, đang tâm sự, đang vỗ về hỏi
han.
"Dọc đường, khi Người nói chuyện và giải thích Kinh Thánh cho
chúng ta, lòng chúng ta đã chẳng bừng cháy lên sao?" (Lc 24,32).
Tôi không phải là nhà Kinh
Thánh hay Thần Học để có thể đọc được ý Chúa đang dạy gì chúng ta qua biến cố
Đại dịch Covid này, nhưng tôi tin vào Thiên Chúa đã xuống thế và ở cùng chúng
ta. Ngài đã trở nên gần gũi đến nỗi có thể hiểu được ngôn ngữ bình dân nhất của
chúng ta, chỉ cần chúng ta thấy đói thì kêu, thấy buồn thì khóc, thấy khổ thì
cầu Trời, thì Trời cũng cay mắt vì nỗi đau mà con người đang phải gánh chịu.
Cách cầu nguyện dân dã ấy đã
được cha ông Việt
Và hãy tin rằng: Trời nào có
phụ ai đâu! Trời nào phụ kẻ có nhơn bao giờ!
Người Công Giáo gọi Trời là
Thiên và còn là Chúa Cả trời đất đã đến cư ngụ giữa chúng ta. Vậy chúng ta hãy
chung nhau đốt đống rơm là những lời tâm sự đầy lo âu, buồn phiền dâng lên
Ngài, chắc chắn, Thiên Chúa sẽ không bỏ rơi chúng ta, và nhất là xin Chúa mạc
khải để chúng ta hiểu được ý Chúa mà sống theo sự hướng dẫn của Ngài. Amen.
Lm.Jos Tạ Duy Tuyền
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét