VPS HY VỌNG
Chúng
ta có thể đương đầu và chịu đựng được bất cứ điều gì, miễn là chúng ta nhận
biết hoặc tin tưởng rằng điều đó sẽ không kéo dài mãi mãi, và có một điều gì đó
tốt đẹp hơn sẽ xảy ra.
Chẳng
hạn, người ta sẽ đương đầu được với một cuộc giải phẫu lâu dài, đau đớn và nguy
hiểm, nếu họ tin tưởng rằng cuộc giải phẫu đó sẽ làm cho họ được mạnh khỏe trở
lại. Các tù nhân có thể đương đầu với một bản án lâu dài, miễn là họ tin tưởng
rằng bản án đó rồi sẽ kết thúc, và họ sẽ được vui hưởng tự do trở lại. Chúng ta
có thể đương đầu được với sự khắc nghiệt của một mùa đông kéo dài và khổ sở,
bởi vì chúng ta biết rằng mùa xuân sẽ trở lại. Tất cả điều này nhằm nhấn mạnh
đến tầm quan trọng của niềm hy vọng. Hy vọng cũng cần thiết đối với tinh thần,
giống như cơm bánh đối với cơ thể. Thật đáng ngạc nhiên khi tinh thần con người
có thể chịu đựng và vượt qua được mọi sự, miễn là nó được nuôi dưỡng bằng tấm
bánh của hy vọng.
Biến
cố Phục sinh cung cấp một niềm hy vọng vĩ đại cho tinh thần con người. Niềm hy
vọng này thật cần thiết biết bao. Trong cuộc sống, có nhiều bi kịch, làm tiêu
hủy mất những điều tốt đẹp. Một số người tốt đã bị ngã quị: Thomas More,
Mahatma Gandhi, Martin Luther King, Oscar Romero… và tất nhiên trong đó có cả
Đức Giêsu. Người cũng đã bị ngã quị. Nhưng Người đã sống lại.
Thế
giới thời đó đã không để ý nhiều đến sự sống lại của Đức Giêsu. Lý do vì đây là
một sự kiện khiêm tốn, được giữ kín. Đức Giêsu đã không xuất hiện trong tư thế
chiến thắng tại đền thờ ở Giêrusalem, làm cho những kẻ đã hạ gục Người bị ngỡ
ngàng. Chỉ những ai được Người kêu gọi, ban cho chiếc bánh, và những lời nói an
bình, mới ý thức được sự kiện gì đã xảy ra, và thậm chí họ còn khó mà tin tưởng
được. Giống như chúng ta, họ chậm tin. Tuy nhiên, chính sự kiện được giữ kín
này đã giải phóng nhân loại khỏi xiềng xích của sự chết.
Đức
Giêsu đã đưa ra một dấu hiệu cho những ai yêu mến và đi theo Người là tình yêu
của Thiên Chúa còn mạnh mẽ hơn cả cái chết. Sự sống lại của Đức Giêsu không hề
tách biệt khỏi sự sống lại của nhân loại mà Người đã cứu độ. Bằng cách hoàn
toàn đi vào sự sống nhân loại, và bằng cách trải qua nỗi cay đắng của cái chết,
Đức Giêsu đã trở nên một người Anh và Đấng cứu độ cho tất cả mọi người. Cái
chết của Đức Giêsu là một phần trong kế hoạch của Thiên Chúa, Đức Giêsu là Đấng
đi tiên phong và dẫn đường cho sự cứu độ của chúng ta: Người đang chỉ đường và
dẫn lối cho chúng ta, trên bước đường của sự vâng phục và đau khổ.
Trong
ngày Phục sinh, chúng ta vẫn cảm thấy nỗi đau khổ của thế giới, của gia đình và
bạn bè chúng ta. Nhưng một yếu tố mới mẻ đã được đưa vào trong cuộc sống của
chúng ta. Yếu tố này không tiêu hủy nỗi đau khổ, nhưng đem lại cho nó một ý
nghĩa, soi sáng nó bằng niềm hy vọng. Tất cả nay đều được khác hẳn, bởi vì Đức
Giêsu đang sống động, và nói với chúng ta những lời bình an, giống như Người đã
từng nói với các tông đồ của Người.
Lòng
tin vào sự sống lại của Đức Giêsu là nền tảng cho niềm hy vọng của chúng ta vào
sự sống đời đời, một niềm hy vọng đem lại cho chúng ta khả năng kiên nhẫn chịu
đựng những thử thách của cuộc đời. Do đó, có một niềm vui thầm lặng ở giữa
chúng ta, và một ý nghĩa sâu xa về sự bình an, bởi vì chúng ta biết rằng sự
sống mạnh mẽ hơn cái chết, tình yêu mạnh mẽ hơn nỗi sợ hãi, và niềm hy vọng
mạnh mẽ hơn nỗi thất vọng.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét