CN MMTC C BÀI HỌC TỪ DÒNG SÔNG
“Chúng ta thử nhìn xem, những dòng
sông trên bản đồ có đặc điểm tất cả đều không chảy thẳng theo một đường mà chảy
quanh co, gấp khúc. Dòng sông luôn chảy quanh co để ôm ấp đất, thẩm thấu vào
mọi ngõ ngách nó đi qua, để không nơi nào dòng sông đi qua mà không để lại màu
xanh sự sống.
Dẫu rằng, dòng sông cũng có lúc cạn,
nhưng chẳng vì thế mà dòng sông lo âu, rồi toan tính giữ nước cho mình. Từ quá
khứ, xuôi nguồn vào tương lai, nước làm thành dòng sông chứ không phải dòng
sông làm nên nước. Từ ý nghĩ đó, dòng sông vào đời tự do theo ơn gọi của nó.
Cuộc đời con người cũng thế, nếu ngày
nào chúng ta băn khoăn bắt dòng sông cuộc đời ngưng trôi chảy dấn thân cho đời,
ngày đó cuộc đời thành ao tù. Con người sống là để yêu thương và yêu thương
không ngừng. Ngày nào con người không còn biết yêu thương tức là cuộc đời con
người đó đã chấm dứt với anh em, với xã hội vì họ thực sự đã chết trong lòng
người thân của mình.
Hôm nay lễ Mình Máu Thánh Chúa là dịp để
chúng ta khơi nguồn sức sống từ dòng chảy tình yêu của Chúa. Chúa yêu ta mà
chẳng cần lý do, vì Ngài là tình yêu. Chúa yêu ta đến nỗi hiến trao chính Thánh
Thể Ngài làm của ăn nuôi dưỡng linh hồn chúng ta. Khi ta rước Mình Thánh Chúa
là ta được nuôi dưỡng bởi chính sức sống thần linh của Chúa, để từ nay Chúa
sống trong ta và ta được nên một với Ngài trong huyền nhiệm tình yêu.
Thế nên, nếu nước đưa dòng sông thành
nguồn, ơn sủng trời cao đưa con người vào đời và được tắm gội trong hồng ân
Thiên Chúa. Con người hãy học hỏi dòng sông không ganh tị với dòng sông khác.
Nó dâng vui khi nước nguồn đổ tới. Nó thong thả khi nguồn nước nghỉ ngơi.
Chúa vẫn luôn mời gọi con người hãy an
nhiên sống như dòng sông, không so sánh nhỏ nhen, không ghen tức, nhưng luôn
biết chia sẻ dòng chảy tình yêu đến mọi người.
Dòng sông phải tìm về biển cả. Nó xuôi
nguồn để tới cùng đích. Nó luôn luôn chảy, luôn luôn giã từ để tới nơi không
còn từ giã. Cuộc đời cũng thế thôi. Ta vào đời là xuôi dòng về với trùng khơi.
Bởi đó, ta hãy sống như dòng nước mãi cho đi, cho đi không ngừng cho tới ngày
ta về với biển cả là Thiên Chúa.
Chúa Giêsu đã luôn sống cho đi, cho đi
tới hơi thở cuối cùng. Cuộc đời Ngài luôn đem yêu thương tới cho mọi người, mọi
nơi. Ngài không bám víu vào danh lợi thú trần gian. Ngài luôn trao ban vì Ngài
biết một ngày nào đó Ngài sẽ về với biển cả bao la là Thiên Chúa Cha thì Ngài
chẳng cần gì, vì có Chúa Cha là có mọi sự.
Ước gì cuộc đời chúng ta cũng đừng bao
giờ chịu ràng buộc vào những bờ đất. Bởi dòng sông phải buông bờ mà đi. Ngày
nào dòng nước dừng lại, lưu luyến một bến bờ nào đó, nó chỉ tàn phá nhau thôi.
Nước thành sóng và bờ tan hoang. Con người đôi khi phải dám vì Chúa mà buông bỏ
mọi sự, vì Chúa mà sống thanh thoát, quảng đại và trao ban để cuộc đời chúng ta
hoàn toàn tùy thuộc vào Chúa và dành trọn vẹn cho Ngài.
Xin cho chúng ta khi rước mình Máu Thánh
Chúa cũng được trở nên giống Chúa trong tình yêu để luôn yêu thương và hiến
trao cuộc sống mang lại tình yêu hạnh phúc cho tha nhân. Amen
Lm. Jos Tạ Duy Tuyền
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét