CNMMTCG BỮA TIỆC
Để cổ động cho việc cầu nguyện chung trong gia đình, linh mục
Pê-tanh đã nói: “Gia đình nào cầu nguyện chung với nhau thì sẽ sống hiệp nhất với
nhau”. Việc cầu nguyện chung trong gia đình sẽ củng cố mối dây hiệp
nhất mọi thành phần với nhau mỗi ngày một thêm bền chặt. Dù không muốn nói
ngược lại linh mục Pê-tanh và không muốn làm giảm giá trị của việc cầu nguyện
chung trong gia đình, nhưng cha Gioan Tô-mát, dòng Tên đã nhấn mạnh một khía
cạnh khác, cũng quan trọng không kém, đó là việc dùng cơm chung với nhau thì sẽ
sống hiệp nhất với nhau.
Bữa ăn chung trong gia đình có một tầm quan trọng và ý nghĩa đặc
biệt của nó mà ngày nay nhiều người đã bỏ quên hoặc không quan tâm cho đủ.
Không phải bất cứ người xa lạ nào cũng có thể ngồi vào bàn ăn dùng bữa chung
trong gia đình. Một người nào được mời dùng bữa với gia đình là dấu chỉ được
chấp nhận vào tình thân với gia đình đó, người được mời đến dùng bữa với gia
đình là người được gia đình đó quý mến. Bữa ăn tạo dựng sự hiệp thông và yêu
thương thân thiết ngày càng bền chặt hơn.
Bữa ăn chung trong gia đình làm cho mọi thành phần vợ chồng, cha
mẹ, con cái, anh chị em được hiệp nhất với nhau, được dịp chia sẻ những niềm
vui, những quan tâm lo lắng của nhau. Nếu quan sát thêm chúng ta sẽ thấy vai
trò của mỗi người được biểu lộ cách rõ ràng trong bữa ăn chung. “Một
gia đình dùng bữa chung với nhau sẽ sống hiệp nhất với nhau”, lý tưởng
là như thế, nhưng không phải tất cả mọi người, mọi gia đình ngày nay đều có thể
thực hiện được lý tưởng cao đẹp này. Nhiều gia đình đã bỏ mất dịp tốt này, mọi
người vội vàng lo cho mình có chút gì vào bụng rồi mau chóng đi lo công việc
riêng, mọi người không còn xếp đặt công việc để có thể tham dự bữa cơm chung
trong gia đình nữa, nhưng mỗi người xếp đặt đời sống theo một sở thích riêng
hay một nhu cầu riêng. Cha mẹ lo làm việc xếp đặt đời sống chạy theo công việc
nên không còn quan tâm đến việc ăn cơm chung với con cái; phần con cái bận việc
với bạn bè hay công việc riêng của mình nên cũng chẳng màng chi đến bữa cơm
chung. Mỗi người trong gia đình đều có lý do riêng để không ăn cơm chung với
nhau, nhiều gia đình ngày nay tan vỡ có lẽ vì hai lý do: không cầu nguyện chung với nhau
và không ăn cơm chung với nhau. Chúng ta hãy nhìn lại gia đình mình và
kiểm điểm theo hai nguyên tắc căn bản trên: cầu nguyện chung và dùng cơm
chung.
Chúa Giêsu cũng dùng một bữa ăn, bữa ăn tối cuối cùng với các môn
đệ để thiết lập Bí Tích Thánh Thể. Chúa đã làm cho bữa ăn cuối cùng này không
phải là bữa ăn chứng tỏ tình bạn như trước đây, cũng không phải là bữa ăn để
Ngài tự tỏ mình ra như một Môsê mới bằng cách ban phát Manna mới cho họ qua
việc hóa bánh ra nhiều, nhưng là bữa ăn liên kết tình bạn và tình yêu.
Chính vì thế thánh Gioan đã viết: “Ngài đã yêu thương các môn đệ của Ngài và đã yêu thương họ đến cùng”.
Yêu thương đến cùng có nghĩa là yêu thương đến tột bực. Tột bực tình yêu của
Ngài ở đây là việc lập Thánh Thể.
Thực vậy, Chúa Giêsu đã ghi dấu đặc biệt của Ngài nơi bữa tiệc này, để từ nay
Ngài trở thành nơi gặp gỡ tình yêu giữa chúng ta với Ngài và giữa chúng ta với
nhau.
Vì thế, Thánh Thể được gọi là bí tích của sự hiện diện. Chúa Giêsu
vừa báo trước cho các môn đệ là Ngài sẽ giã từ thế gian để về cùng Cha. Ngài sẽ
phải xa cách họ luôn sao? Không, trong tình yêu thương, Ngài đã tìm ra một
phương thế để ở lại với các môn đệ và qua mọi thời gian, ở lại với tất cả những
ai tin vào Ngài. Phương thế tuyệt diệu đó là Bí tích Thánh Thể, nhờ đó Ngài
hiện diện thực sự và trải dài sự hiện diện đó đến tận cùng thời gian qua mọi
người để ban cho họ những điều tốt lành.
Đây là một mầu nhiệm đức tin, bởi vì lý trí chúng ta không hiểu
được, giác quan chúng ta không cảm nhận được, chỉ có đức tin dạy cho chúng ta
biết: Chúa hiện diện thật sự trong Bí Tích Thánh Thể, nên khi rước lễ là chúng
ta ăn Mình Chúa và uống Máu Chúa, là lương thực vừa giúp chúng ta sống khỏe,
sống mạnh, sống tốt đẹp ở đời này vừa bảo đảm cho sự sống lại và cuộc sống vĩnh
cửu, như Chúa đã quả quyết: “Ai ăn Thịt
Tôi và uống máu Tôi thì Tôi sống trong người ấy, và Tôi sẽ cho người ấy sống
lại trong ngày sau hết và được sống đời đời”. Như vậy, người ăn Mình Chúa
và uống Máu Chúa sẽ thuộc về Chúa ngay từ đời này và mai ngày thuộc về Ngài mãi
mãi. Thánh Thể là dấu chỉ cho đời sống vĩnh cửu đã khởi sư, và là bảo chứng cho
sự sống lại ngày sau hết. Vì vậy, chúng ta hãy siêng năng rước lễ để chúng ta
được kết hiệp với Chúa Kitô, và sự kết hiệp đó đưa chúng ta đến sự hiệp thông
với nhau, tức là yêu thương nhau. Đúng ra
phải như vậy, nhưng thực tế có được như vậy không? Có lẽ nhiều người Kitô
hữu quên mất điều này: Hiệp thông với
Chúa Kitô phải đưa đến sự hiệp thông với nhau.
Tóm
lại, khi dâng Thánh Lễ là chúng ta cùng tham dự bàn tiệc Thánh Thể, chia sẻ
Mình Máu Chúa Kitô, Đấng đã hiến cả cuộc đời mình nên của lễ tình yêu. Xin Chúa
cho chúng ta một khi đã được hiệp thông với Chúa, thì cũng biết hiệp thông với
nhau bằng cuộc sống yêu thương phục vụ để cùng nhau xây dựng một thế giới tốt đẹp
hơn. Amen.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét