CN MMTC HY LỄ
THẬP GIÁ
Hôm nay lễ suy tôn Thánh Thể. Nói đến Thánh thể người ta thường
hay nói đến một bữa ăn, một bữa ăn Agape, bữa ăn huynh đệ. Nhưng thực ra, “Bản
chất của Bí tích Thánh Thể không chỉ là bữa ăn chung, mà còn và trước tiên là
hiện tại hóa hy lễ thập giá. Thiếu giá trị hy tế, Mầu Nhiệm Thánh Thể không có
ý nghĩa và chỉ có giá trị như là một buổi gặp gỡ giao hảo và huynh đệ” (Bí tích cứu độ).
Vì thế hôm nay, chúng ta cùng nhau khơi gợi lại ý nghĩa và những
giá trị thiêng liêng của thánh lễ.
Một họa sĩ người Ý, đã diễn tả giá trị thánh lễ qua bức tranh như
sau: Khi linh mục dâng lễ, trên đầu ngài có 4 thiên thần bay lượn, miệng ngậm
loa, sẵn sàng báo tin ngày chung thẩm của thế giới. Nhưng xem ra các Ngài còn
chờ đợi cho tới khi linh mục cuối cùng này cử hành xong thánh lễ giao hòa dâng
lên Thiên Chúa, mới gióng lên tiếng loa định mệnh này.
Thực vậy, Mẹ Têrêsa thành Calcutta
thường hay nói với các chị em trong dòng rằng: “Không có thánh lễ Misa, chúng ta
sẽ ra sao, mọi sự dưới gầm trời này hẳn sẽ bị tiêu hủy, chỉ có thánh lễ mới
ngăn được tay Thiên Chúa. Không có thánh lễ, chắc chắn giáo hội sẽ không còn
tồn tại và thế giới ắt sẽ bị diệt vong”.
Vì cử hành thánh lễ là hiện tái hóa hy tế thập giá năm xưa của
Chúa Kytô trên thập giá. Máu Thánh Chúa được tiếp tục đổ ra cho nhiều người
được tha tội, được ơn cứư độ. Hy tế thập giá của Chúa Kytô hôm qua, hôm nay và
mãi mãi vẫn tiếp tục tái diễn để giao hòa thế gian với Thiên Chúa.
Nhìn vào thế giới hôm nay, người ta thấy tội lỗi mỗi ngày một gia
tăng, sự dữ ngày càng ngập tràn. Tại sao Thiên Chúa không trút cơn thịnh nộ
xuống trên địa cầu? Thưa, bởi vì hằng ngày, hằng giờ, hằng phút, Con Chiên
Thiên Chúa tế lễ trên bàn thờ, xoa dịu cơn thịnh nộ của Thiên Chúa Cha, “và
tước khí giới nơi bàn tay sẵn sàng sửa phạt của Ngài”. Chúng ta không thể đếm
được các tia lửa từ các ông khói tàu thủy tung tóe ra. Thế mà, các tia lửa đó
không gây hỏa hoạn. Vì chung rơi xuống biển và dập tắt ngay. Cũng không thể đếm
được các tội ác hằng ngày từ trái đất xông lên và đòi sự công thẳng của Thiên
Chúa. Nhưng nhờ sự giải hòa của Thánh lễ, chúng ta được đẩy vào đại dương của
lòng từ bi Thiên Chúa và hình phạt đã không trút xuống địa cầu.
Thánh Laurensô Giustinianô nói: “lưỡi loài người không thể kể hết
những ơn phúc từ thánh lễ: nào là tội nhân được giao hòa với Thiên Chúa, người
công chính nên công chính hơn, tội lỗi được xóa sạch, nết xấu được giảm thiểu,
nhân đức và công nghiệp gia tăng, kế hoạch của ma quỷ bị bẻ gãy”.
Cha sở họ Ars: “Mọi việc lành họp lại cũng không thể so
sánh với thánh lễ Misa, vì mọi việc lành là của loài người, còn thánh lễ là của
Thiên Chúa”.
Thế nhưng, hôm nay nhiều người vẫn xem nhẹ thánh lễ. Họ đi lễ
nhưng thiếu tấm lòng đón nhận ơn cứu độ, ơn tha thứ của Chúa. Đi lễ cho qua lần
chiếu lượt. Đi lễ vì luật buộc. Vì người khác đi mình cũng được. Có mấy ai ý
thức giá trị của hiến tế thập giá. Có mấy ai hiểu được hy tế thập giá cần phải
được cử hành mỗi ngày để xin ơn tha tội và để Con Thiên Chúa lại tiếp tục đổ máu
mình ra để giao hòa với Chúa Cha.
Bên cạnh đó, khi tham dự thánh lễ là chúng ta thông hiệp vào Mình
và Máu Thánh Chúa Kytô. Chúng ta được kết hợp nên một trong Chúa Kytô. Chúa
Kytô là Đầu Hội Thánh đã dâng chính mình làm tế lễ, còn chúng ta là những chi thể
trong nhiệm thể của Người, chúng ta cùng ăn một bánh, cùng uống một chén thánh
là chính Mình Máu Thánh Chúa Kytô, chúng ta có cùng chịu hiến tế chính mình như
Đức Kytô là Đầu của Hội thánh hay không? Liệu rằng, chúng ta có thể đứng nhìn
Chúa chịu sát tế, còn mình không chịu làm gì cả, hay chỉ đứng đó như những
khách bàng quang, đứng bên vệ đường nhìn xem máu Chiên Con vô tội đang đổ ra vì
loài người, mà lòng mình không cảm thấy một chút hổ thẹn hay ái ngại lương tâm?
Chúa Kytô vẫn đang đổ máu vì tội lỗi loài người. Giáo hội vẫn đang hiệp thông
với đau khổ của Con Chiên Thiên Chúa, còn chúng ta sẽ đóng góp phần vụ gì trong
việc đền tội cho thế giới và cứu độ trần gian?
Chúng ta biết rằng, trên bàn thờ tế lễ Giáo hội buộc phải có tượng
Chúa chịu nạn, chính là để nhắc nhở chúng ta phải hy sinh, phải dâng hiến mình
như Chúa Giêsu đã hiến dâng. Phải đóng góp phần chúng ta như Mẹ Maria đã đóng
góp chính nỗi đau khổ xé nát lòng mình, hiệp thông với đau khổ của Chúa Giêsu
để dâng lên Chúa Cha.
Thiết tưởng để thánh lễ thực sự mưu ích cho phần rỗi chúng ta và
cho toàn thể nhân loại. Mỗi người chúng ta cũng phải biết gom góp hy sinh mỗi
ngày như những hạt lúa bị nghiền nát, như trái nho ép thành chén rượu mới có
của lễ để dâng trên bàn thờ. Đó chẳng phải là mồ hôi nước mắt trong lao công
con người làm nên hay sao? Đó chẳng phải là những hy sinh, những chén đắng
trong cuộc đời mà mỗi người chúng ta đang chấp nhận vì lòng yêu mến Chúa hay
sao?
Lạy Chúa, xin nhận lấy hạt lúa
nghèo nàn này, nó thuộc về Chúa. Dưới cối xay của bổn phận trong bậc sống của
mình, của những thập giá Chúa gởi tới. Xin cho con được nghiền nát cho Chúa, và
xin cho ngọn lửa tình yêu mến làm con trở nên một tấm bánh tinh tuyền dâng lên
trước tôn nhan Chúa. Amen.