Trong phụng
vụ Chúa Nhật thứ hai Mùa Chay này, Giáo Hội cho chúng ta chia sẻ phần nào tâm
tư của Chúa Giêsu và ba môn đệ Phêrô, Gioan và Giacôbê, là những người đã được
Chúa Giêsu kêu gọi đầu tiên và cũng là những người được Chúa Giêsu đem theo vào
vườn Giệtsêmani để cầu nguyện trước khi Ngài bước vào cuộc Thương Khó. Với tâm
hồn tinh tế ưu ái, Chúa Giêsu biết rõ tâm tính của các học trò mình, Người biết
họ vốn là những ngư phủ chất phác, nhiệt tình nhưng khá bộp chộp. Họ hăng say
đi theo Người, hết lòng cộng tác vào sứ mệnh của Người, nhưng cũng từng có
những phản ứng nóng nảy, bộc phát. Trong các câu chuyện kể của Tin Mừng, chúng
ta thấy không ít lần Simon Phêrô nhanh nhẩu thay mặt các đồng bạn trả lời câu
hỏi của Chúa Giêsu, cho dù các lời ấy có thể làm Thầy mình buồn lòng. Thậm chí,
trong một lần cản ngăn Chúa Giêsu về việc Người sẽ tự nguyện lên Giêrusalem để
chịu khổ hình, và Phêrô lúc đó đã bị Chúa Giêsu quở trách nặng lời như sau: "Satan, lui lại đàng sau Thầy, con cản
lối Thầy, vì tư tưởng của con không phải là tư tưởng của Thiên Chúa mà của loài
người". Còn hai ông Gioan và Giacôbê thì cũng bộp chộp không kém, vì
tính nóng nảy, hai ông đã được Chúa Giêsu đặt biệt hiệu là con của thiên lôi.
Hai ông đã bị Chúa Giêsu khiển trách vì đã muốn cho lửa từ trời xuống thiêu hủy
những người Samari không chịu tiếp đón Người. Vì biết rõ tâm tính của các ông,
nên sau khi tiên báo lần thứ nhất về cuộc Thương Khó của mình, Chúa Giêsu đã
đem riêng các ông theo Người lên núi cầu nguyện và cho các ông chứng kiến vinh
quang của Người. Ngay cả trong bài Tin Mừng mà chúng ta vừa nghe đọc hôm nay,
ba ông vẫn còn nguyên vẹn tính chất phác của mình, nên khi Chúa Giêsu chuyên
tâm cầu nguyện thì các ông lại vô tư nằm ngủ, và Chúa Giêsu vẫn để cho các ông
ngủ say. Khi các ông bừng tỉnh thì một khung cảnh huy hoàng đã bao trùm lấy các
ông, các ông được chiêm ngưỡng Chúa Giêsu trong vẻ vinh quang sáng lạn của
Người; có ông Môsê và ông Êlia xuất hiên để làm chứng rằng Người là Đấng Thiên
Sai mà Kinh Thánh đã loan báo. Quá kinh ngạc vì cảnh tượng huy hoàng trước mắt,
Phêrô đã nói như trong cơn mê sảng, kế đó ông lại được đám mây biểu hiện sự có
mặt của Thiên Chúa bao trùm và được nghe tiếng Chúa Cha xác nhận Chúa Giêsu là
Con Yêu Dấu của Ngài.
Khi nghe
đoạn kể lại Chúa Giêsu tỏ mình vinh hiển trên đây, chúng ta thấy mình ngây
ngất, choáng ngợp trước cảnh tượng thánh thiêng huy hoàng ấy, chúng ta khâm
phục các môn đệ Phêrô, Gioan và Giacôbê, vì các ông đã được chiêm ngắm vinh
quang của Chúa Giêsu. Nhìn lại mình, chúng ta thấy đời sống đức tin của chúng
ta sao mà nhạt nhẽo.
Chúng ta
tin rằng Chúa Giêsu đã phục sinh vinh hiển, nhưng dường như Người ở tận trên
thiên cung xa vời. Còn chúng ta thì cứ loay hoay mãi với những chuyện đời
thường nơi chốn trần gian này. Tâm trạng của chúng ta cứ buồn buồn sao ấy. Thật
ra, chúng ta không chỉ quẩn quanh với những thăng trầm thế sự mà thôi. Hiện
giờ, Chúa Giêsu cũng quan tâm đến mỗi người chúng ta, như Người đã từng quan
tâm đến các môn đệ như Phêrô, Gioan và Giacôbê ngày xưa. Người biết rõ tâm tính
của mỗi người chúng ta với những ưu điểm và khuyết điểm của từng cá nhân, bằng
những cách thế khác nhau. Qua những sự kiện và những dấu chỉ khác nhau, Người
cũng cho chúng ta chia sẻ những giây phút vinh quang, hoan lạc của Người, để tỏ
lộ cho chúng ta đại cuộc cứu độ của Người và giúp chúng ta vững bước trên đường
sống đạo. Nếu chúng ta không nhận ra những lúc Người tỏ mình như thế, có thể vì
chúng ta chưa đủ bén nhạy trong đời sống đức tin, hoặc vì chúng ta không nghĩ
rằng mình được Chúa Giêsu ưu ái quan tâm đến thế.
Quả thật,
Chúa Kitô Phục Sinh vẫn thường xuyên đến với mỗi người chúng ta dù không rực rỡ
ánh hào quang như lúc tỏ lộ cho ba môn đệ ngày xưa, nhưng vẫn đủ để tạo ra
những dấu ấn có sức củng cố đức tin của chúng ta. Đại thi hào Tagore đã viết về
điều này trong tác phẩm "Lời Dâng" như sau:
"Anh
không nghe thấy ư?
Bước chân
Người thầm lặng
Người tới,
tới và luôn luôn thường tới
Người tới,
tới và luôn luôn thường tới
Hàng giờ,
hàng đêm, hàng ngày, hàng thời đại, anh ơi".
Lạy Chúa Giêsu, trong cuộc sống đời thường của con,
Chúa dùng muôn vàn phương cách để tỏ lộ cho con vinh quang của Ngài, nhưng
nhiều lúc con chẳng nhận ra. Xin Chúa ban cho con đôi mắt biết rộng mở, đôi tai
biết lắng nghe và tâm hồn biết thinh lặng để nhận ra Chúa. Xin cho con biết lưu
giữ những kỷ niệm về những lần con gặp Chúa để mỗi khi gặp cơn sóng gió trong
đời, con hồi tưởng lại những kỷ niệm tuyệt vời ấy mà vững tâm sống đạo.
Veritas
Asia
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét