Có hai vợ chồng
đi tham quan một cửa hàng trưng bày tranh thêu lụa. Vừa bước tới cửa bà vợ đã
chăm chú nhìn vào bên trong một hồi lâu rồi nhận xét: "Tranh gì đâu mà xấu
vậy? Thêu người đàn bà chẳng giống ai!". Ông chồng vội bịt miệng bà và
nói: "Không phải tranh đâu, đó là gương đấy. Đó là hình ảnh của bà được
phản chiếu qua gương đấy! Chớ nhận xét hồ đồ!". Người đàn bà quá xấu hổ
đành bỏ ra về.
Đó cũng là cảnh
mù loà đáng thương của nhiều người trong chúng ta. Khi chúng ta phê bình chỉ
trích người khác đang khi chính chúng ta vẫn còn đó đầy những lỗi lầm. Khi
chúng ta chê bai anh em đang khi chúng ta vẫn còn đó những khuyết điểm và thói
hư tật xấu. Chúng ta thường cắt nghĩa tốt về mình nhưng lại quá hà khắc về lối
sống của tha nhân. Chúng ta thường mù loà về bản thân mình nhưng lại thích soi
mói anh em. Đúng như cha ông ta vẫn nói:
"Chân mình
còn lấm bê bê
Lại cầm bó đuốc
mà rê chân người".
Bài Tin Mừng hôm
nay nói đến rất nhiều nhân vật nhưng chỉ có một người là sáng mắt thực sự.
Người có mắt sáng là người biết nhìn nhận sự việc đúng sự thật. Người sáng mắt
không lệch lạc về quan điểm, về sự việc. Người sáng mắt biết nhận định đúng về
những gì đang diễn ra chung quanh. Đó là anh mù từ thuở mới sinh. Anh mù về thể
xác nhưng sáng về tinh thần. Anh đã dám nhìn nhận sự thật cho dù vì đó mà anh
bị trục xuất khỏi cộng đoàn. Anh đã công khai nói lên niềm tin của mình vào
Đấng đã chữa lành cho anh. Cho dù anh gặp nhiều sự chống đối, nhiều hiểm nguy
nhưng anh vẫn phải nói đúng sự thật về những gì đã diễn ra trong cuộc đời anh.
Nhưng tiếc thay
nhiều người mắt sáng nhưng lại tối tâm hồn. Đó là các biệt phái đầy kiêu căng
đã không thể nhìn thấy quyền năng của Chúa đang hiển thị trước mặt các ông. Đó là
cha mẹ của anh mù vì sợ hãi đã lẩn trốn sự thật, không dám nói đúng sự thật
cũng đồng nghĩa chấp nhận mình mù loà giữa đời. Người biệt phái vì lòng ghen
ghét mà họ đã có cái nhìn lệch lạc về việc làm của Chúa Giêsu. Cha mẹ anh mù vì
cầu an nên thiếu trách nhiệm với con và với người đã cứu con mình. Xem ra bệnh
mù về tâm hồn có muôn vàn nguyên nhân dẫn đến mù loà. Và xem ra bệnh mù thể xác
thì ít hơn bệnh mù về tinh thần. Bởi lẽ, mỗi một cách sống sai với lương tri con
người đều được coi là căn bệnh mù loà của tâm hồn. Chúng ta có thể nhìn
thấy những triệu chứng cũng như nguyên do của bệnh mù loà tâm hồn như sau:
+Khi chúng ta quá ích kỷ dẫn đến không thấy nhu cầu của thân
nhân để cảm thông và giúp đỡ.
*Khi chúng ta quá vô tâm nên không thấy nỗi đau của anh em
mà chính chúng ta đã gây nên cho họ.
*Khi chúng ta quá lười biếng đến nỗi không còn thấy trách
nhiệm và bổn phận của mình với gia đình và xã hội.
*Khi chúng ta quá bảo thủ và thành kiến nên không thấy điều
hay, điều tốt của tha nhân.
*Khi vì phán đoán nông cạn, hời hợt làm chúng ta mù loà
không thấy những giá trị của người anh em và khiến ta hay lên án một cách hồ
đồ, thiếu công bình và bác ái.
Nhưng điều quan
yếu hơn cả đối với các tín hữu trong Mùa Chay không phải chỉ là nhìn nhận sự
khuyết tật mù loà của mình để sám hối canh tân, đề cầu xin Chúa chữa lành mà
còn phải có một đời sống đức tin như anh mù sau khi được sáng mắt sáng lòng.
Đó là một đức tin
đầy lạc quan, biết reo vui cảm tạ Thiên Chúa vì những ơn đã lãnh nhận. Đó là
một đức tin đầy can đảm, sẵn sàng trực diện với những cạm bẫy thù nghịch của
những kẻ đồng đạo tội lỗi hay đã bị thoái hoá. Và đó cũng còn là một đức tin
vững vàng chấp nhận thiệt thòi cô đơn, vì dám làm chứng cho ánh sáng giữa bóng
tối tội lỗi, sa đoạ của trần đời hôm nay.
Nguyện xin Chúa là ánh sáng trần gian soi lối cho chúng ta
đi trong ánh sáng và chân lý. Xin cho chúng ta can đảm đoạn tuyệt với bóng tối
tội lỗi và chân thành sống theo ánh sáng của lề luật và tình thương. Amen.
Lm Giuse Tạ Duy Tuyền
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét