CN 4 MC A MỞ
MẮT NHÌN ĐỜI
Có một mẩu đối
thoại như sau:
A: Có một tín
hiệu đáng mừng, cho thấy sự suy giảm đạo đức đã chững lại, cái tốt đang được
thổi bùng lên.
B: Khi cuộc sống
no đủ, người ta sẽ không tham tiền của người khác nữa.
A:-Giàu có thì
nói làm gì. Có một người phụ nữ tên là Nguyễn Thị Hoài ở tỉnh Nghệ An nhặt được
10 triệu đồng ở ven đường. Cô ấy đã tìm đến khổ chủ trả lại dù bản thân rất
nghèo, lại bị khuyết tật nặng.
B:-Chắc khi nhặt
được có người trông thấy nên mới đem trả chứ gì?
A-Không hề, trên
đường đi nhận tiền mai táng cho bố, cô này nhìn thấy bọc tiền trong đám cỏ,
trên đường vắng tanh không một bóng người.
B-Cô này bị tàn
tật chắc cũng chẳng ăn uống được mấy nên số tiền đó không cần thiết lắm cho
cuộc sống, giữ lại trong nhà, trộm cướp biết được đến 'hỏi thăm' thì khốn, trả
cho yên chuyện.
A:-Ai chẳng cần
tiền, cô ấy có thể không ăn uống được nhiều nhưng tiền thuốc men là hết sức cần
thiết. Một người luôn bị ốm đau, bệnh tật mà vượt qua được sức cám dỗ của đồng
tiền như cô Hoài là rất đáng quý, thật đáng trân trọng. Bác không nên nghi ngờ
người có lòng tốt như vậy.
A:-Sở dĩ dạo này
tôi mất niềm tin vào con người bởi đến đâu cũng gặp nhan nhản những kẻ giàu nứt
đố đổ vách rồi mà vẫn tìm cách cấu véo, bòn rút của người nghèo. Những người
như cô Hoài là hiếm hoi lắm, tôi tỏ ra nghi ngờ là để thử lòng bác thôi.
Đôi khi vì những
gì diễn ra hằng ngày khiến chúng ta có cái nhìn sai lệch về thế giới chung
quanh. Chúng ta thường đổ đồng mọi sự theo nhãn quan của mình. Nhất là vì lòng
ích kỷ mà chúng ta nhìn người bằng ánh mắt xét nét, đa nghi. Cho dù họ làm việc
tốt, họ làm việc thiện cũng bị chúng ta nhìn với ánh mắt nghi ngờ và kết án.
Nhất là giữa một
thế giới gian ác, lắm thị phi khiến chúng ta luôn nhìn đời bằng ánh mắt bi
quan. Chúng ta thường nhìn vấn đề trong cái nhìn tiêu cực hơn là tích cực. Giả
dụ bây giờ được hỏi máy bay
Có một lần, một
người nói với tôi họ mất một con gà và họ nghi ngờ người hàng xóm lấy trộm. Tôi
hỏi rằng: Có bằng chứng không? Tại sao chị không nghi ngờ là con gà của mình nó
bị con chồn bắt mất hay mèo hoang ăn mất. Vì nơi nhà chị là giữa đồng hoang...?
Đừng kết án vội kẻo sai lầm tội nghiệp cho họ.
Đây cũng là cái
nhìn cố hữu của những người biệt phái. Họ nhìn để bắt bẻ, để xem có đúng luật
hay không? Thế nên, thường là họ tìm cách quy kết tội vào một con người. Những
người biệt phái có lẽ cũng đã quá quen nhìn mọi sự trong cái nhìn bi quan nên
họ không thể nhận ra cái tốt nơi tha nhân. Họ chỉ muốn phân tích theo chiều
hướng tiêu cực hơn là tích cực.
Chúa Giêsu là
Đấng có thể mang lại ánh sáng cho người mù. Ánh sáng của tâm hồn và thể xác. Mù
kiểu nào cũng đáng thương, cũng tội nghiệp. Mù kiểu nào nhìn sự việc cũng khiếm
khuyết, cũng không trọn vẹn, cũng sai lầm. Nhất là những người mù về tình người
sẽ làm cho họ nhìn đời, nhìn người bằng ánh mắt ghen tương, giận hờn...
Thế nên, hãy để
cho Chúa chữa trị con mắt của chúng ta. Hãy để cho Chúa mang lại ánh sáng cho
cặp mắt chúng ta nhìn đời, nhìn người trong cái nhìn của yêu thương, của hy
vọng. Một cái nhìn cuộc đời thật đơn giản, thật đáng yêu.
Đây cũng là cái
nhìn mà Xuân Diệu đã từng nói:
Hãy nhìn đời bằng đôi mắt xanh non
Hãy để trẻ con nói cái ngon của kẹo
Hãy để cho bà nói má thơm của cháu
Hãy nghe tuổi trẻ ca ngợi tình yêu
Khi nhìn đời bắng
ánh mắt lạc quan sẽ giúp ta nhìn người trong cái nhìn thân thiện, nhìn cuộc đời
mới đáng yêu làm sao! Nhìn người đi trước trong cái nhìn kính trọng, nhìn người
đi sau trong cái nhìn trân trọng. Và hơn nữa, muốn nhìn đời cho đúng phải biết
chỗ đứng của mình mới có cái nhìn chính xác về cuộc đời.
Đôi mắt xanh non cha xin của con
Người đi trước xin của người sắp tới
Biết chỗ đứng để nhìn cho thật mới
Cuộc sống xanh non mãi mãi tươi giòn....
Xin Chúa Giêsu là ánh sáng trần gian soi sáng tâm trí để
chúng ta biết nhìn đời thật đáng yêu, nhìn người bên cạnh thật đáng trân trọng.
Xin đừng vì ích kỷ, mù quáng mà sống thiếu tình thân với tha nhân. Amen.
Lm Giuse Tạ Duy Tuyền
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét