Cha Anthony de Mello kể một câu chuyện về
vị tu sĩ Hồi Giáo Nasruddin như sau:
Một ngày nọ, nhà của thầy bốc cháy. Để được
an toàn, thầy vội trèo lên mái nhà. Các bạn hữu tụ tập bên dưới rất lo lắng, vì
mạng sống thầy chỉ còn "ngàn cân treo sợi tóc". Họ liền căng một tấm
thảm, giữ lấy bốn góc rồi giơ cao và hô lớn:
- Nhảy đi, Thầy nhảy xuống đi!
Thầy Nasruddin nói:
- Không được, tôi không nhảy đâu. Thế nào
các anh cũng rút tấm thảm đi, để biến tôi thành một trò hề!
- Ôi, Thầy ơi! Không phải trò đùa đâu, Thầy
nhảy mau đi!
Thầy Nasruddin vẫn ngoan cố:
- Không! Tôi chẳng tin ai cả. Cứ trải thảm
xuống đất đi, tôi sẽ nhảy.
Tin là chấp nhận bấp bênh, là chấp nhận có
thể bị lừa dối. Nhưng không thể sống mà không tin. Người ta không thể nói: "Có
thấy mới tin". Trên đời này có biết bao điều chúng ta không thấy
mà vẫn tin. Chẳng ai thấy rõ lòng dạ con người, nhưng họ vẫn tin vào tình yêu,
tình vợ chồng, tình bạn, tình làng xóm... Người ta cũng không thể nói:
"Tôi chỉ tin vào Chúa nếu có bằng chứng". Paul Misraki nói: "Nếu
bạn chỉ đợi có bằng chứng mới tin, thì đức tin đã trở thành khoa học rồi".
Khủng hoảng lớn nhất của thế giới ngày nay
là khủng hoảng niềm tin. Người tín hữu Kitô luôn được mời gọi hãy giữ vững niềm
tin.
Tin vào Thiên Chúa và tin vào con người.
Tin vào thế giới do Người tạo nên.
Tin vào cuộc đời mà Người gởi ta đến.
Tin vào vẻ đẹp và hạnh phúc Người tặng ban.
"Phúc
cho ai không thấy mà tin" (Ga.20,28). Người tín hữu Kitô là những người không
thấy mà tin. Họ không thấy Chúa bằng con mắt thường, nhưng họ thấy Người bằng
con mắt đức tin. Họ không thấy Chúa bằng giác quan, nhưng họ thấy Người với cả
trái tim. Thiên Chúa muốn cho giác quan chúng ta ra tăm tối, để niềm tin được
ăn rễ sâu trong Người.
Miguel de Unamuno viết: "Tôi
tin vào Thiên Chúa như tin vào một người bạn, vì tôi cảm nhận được hơi thở tình
yêu của Người, cảm nhận được bàn tay vô hình và khả giác của Người tác động đến
tôi".
Nhà sinh vật học Jean Henry Fabre sau 87
năm khảo sát và suy tư đã phải thốt lên: "Tôi không thể nói rằng tôi tin vào
Thiên Chúa, mà là tôi trông thấy Người". Thấy Chúa là Cha rất nhân
từ hằng yêu thương chăm sóc con người, và thấy mọi người là anh em với nhau.
Cha Michel Quoist có viết: "Tin Chúa, không phải là hướng mắt về
Người để chiêm ngưỡng, nhưng đồng thời cũng là nhìn vào trần gian với ánh mắt
của Đức Kitô".
Lạy Chúa, xin cho chúng con được thấy Chúa
đi ngang qua cuộc đời chúng con, để chúng con tin Chúa đang sống động, hiện
diện, thật gần, ngay bên cạnh chúng con, trong cuộc sống và trong người anh em.
Amen.
Thiên Phước
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét