CN 2 PS TÔMA
CON NGƯỜI ĐA NGHI
Ai
cũng biết Tôma là vị tông đồ bi quan, đa nghi, cô độc và hình như ông không thể
tin điều gì mà ông không thấy, không nghe. Chúng ta gặp Tôma đầu tiên trong câu
chuyện của Lagiarô chết. Lúc bấy giờ Chúa và các môn đệ đang ở ngoài vùng Giuđê
là nơi mà người Do Thái quá khích tranh luận, đã hai lần ở vùng này đòi bắt giữ
và ném đá Chúa, nhưng Chúa Giêsu đều lánh đi sang bên kia bờ sông Giordan. Bây
giờ Chúa muốn trở lại Giuđêa để phục sinh Lagiarô. Tôma thấy ngay sự nguy hiểm
đang rình chờ. Ông liền quay lại nói với các tông đồ: “Nào cả chúng ta nữa, hãy đi qua đó để chết với Ngài” (Jn
11,16). Câu nói xem
ra có tính cách nhiệt thành nhưng cũng tỏ lộ một nội tâm bi quan, buồn thảm
nhìn vấn đề dưới khía cạnh mặt trái, đen tối thất bại... Tại sao ông không nghĩ
đến Thiên Chúa uy quyền có thể biến giông tố im lặng, có thể tự cứu mình, mà
lại nghĩ đến cái chết thất bại phải nhờ đến sự hỗ trợ của các tông đồ? Tại sao
lại tắt đi hy vọng, cam chịu một định mệnh là bị dân chúng dồn vào chân tường?
Lần
thứ hai chúng ta gặp Tôma bên bàn tiệc ly. Mọi người yên lặng vào nghe Chúa
dạy: “Lòng các con đừng xao xuyến, hãy
vững tin vào Thầy. Trong nhà Cha Thầy có nhiều chỗ ở và Thầy đã dọn sẵn cho các
con rồi, Thầy sẽ đến đem các con đi. Thầy ở đâu các con ở đó. Thầy đi đâu các
con biết đường đi rồi” (Jn 14, 1 –4).
Tôma
thấy khó hiểu, vấn đề nghe lạ tai. Một đàng Chúa tiên báo cái chết, một đàng
lại nói đến chỗ ở, đường đi, sự sống... Tôma không thể im lặng được nữa nên
phát biểu: “Lạy Thầy, chúng con nào biết
đi đâu, thì làm sao biết được đường đi lối về” (Jn 14, 5 – 6). Một câu nói mang dáng dấp của đêm
đen giăng kín, đến mức độ chẳng biết đường đi!
Lần
thứ 3 là dịp Chúa Phục Sinh. Phúc âm kể rằng: mọi người đều ngồi nói chuyện với
nhau về những lần Chúa hiện ra. Mọi người đều vui mừng vì Thầy đã sống lại. Tại
sao chỉ một mình Tôma lại không tin. Ông không tin vì Chúa không hiện ra với
ông? Ông không tin vì ông bỏ cộng đoàn? Sống một mình trong thất vọng, u sầu?
Có lẽ đúng. Tôma đã bỏ cộng đoàn! Tôma có lẽ đã nghe cả thành xôn xao về sự
kiện Chúa đã sống lại, nhưng lòng ông quá thất vọng nên không thể đón nhận niềm
vui Chúa phục sinh. Có lẽ ông đã mang tâm trạng thất vọng, nên bỏ lỡ cơ hội
nhận ra Chúa như hai môn đệ Emmau đã từng không nhận ra Chúa đang đồng hành với
mình.
Phúc
âm ghi lại: Chúa Phục Sinh đã hiện ra với các tông đồ, trừ Tôma. Tôma đã vắng
mặt ngày hôm đó. Không rõ lý do tại sao vắng mặt, nhưng nếu có thể đoán với
tính tình mau nản dễ bỏ cuộc của ông. Ông đã tách lìa công đoàn. Ông đã quá
quen với những tin tức đen tối u buồn, cho nên những tin tức nào có tính cách
đau thương, thất bại, bách hại thì ông mới tin. Ông không đủ lạc quan để tin
vào niềm vui Chúa sống lại. Do đó, các tông đồ là những người xưa nay ông vốn
kính trọng, vốn tín nhiệm, nay đưa tin Chúa Giêsu phục sinh, thì ông không tin
được vì ông chưa thấy trong nhân loại có chuyện phục sinh bao giờ. Đức tin của
ông đòi sự kiểm chứng. Ông đã hùng hồn tuyên bố: nếu tôi không xỏ ngón tay vào
cạnh sườn, vào lỗ đinh ở tay, chân Chúa thì tôi không bao giờ tin. Rồi một tuần
sau đó, cũng tại căn nhà tiệc ly. Tôma đã nấc nghẹn từng lời để thốt lên: “Lạy Chúa của con, lạy Thiên Chúa của con”.
Cuộc
đời chúng ta đôi khi cũng đánh mất đi quá nhiều cơ hội, bỏ lỡ nhiều dịp may để
hy vọng, để tin, để sống... Chúng ta bỏ lỡ đi sự hiện diện, cứu giúp của Chúa,
ơn tha thứ của Chúa. Thế nên, cuộc đời chúng ta vẫn chìm đắm trong đau khổ và
thất vọng. Có một điều chúng ta phải học nơi Tôma là ông dám làm lại cuộc đời
sau khi gặp được Chúa. Sau khi Chúa bảo Tôma “Hãy tra tay sờ vào các lỗ đinh cạnh sườn...”. Từ đó con người Tôma
biến đổi hơn. Từ một con người thờ ơ lãnh đạm, nghi ngờ yếu đuối, ông trở thành
một người tuyên xưng đức tin hùng mạnh: “Lạy
Chúa, lạy Chúa tôi”.
Tôma
chính là mẫu gương cho đời sống đức tin của chúng ta. Có những lúc chúng ta
bước đi trong đêm tối của cuộc đời. Muốn buông xuôi. Muốn bỏ cuộc. Có những lúc
chúng ta thất vọng muốn xa rời cộng đoàn, chẳng dám tin ai. Tôma đã từng xa lìa
cộng đoàn. Sống trong cô đơn, thất vọng. Nhưng ông đã trở về với cộng đoàn. Ông
bám vào cộng đoàn, nhờ đó mà ông tìm được niềm vui Chúa phục sinh.
Nguyện
xin Chúa Phục sinh ban cho chúng ta ơn bình an và lòng tin mạnh mẽ để có thể
tuyên xưng Chúa trong mọi biến cố vui buồn trong đời. Xin cho chúng ta đừng bao
giờ rời xa cộng đoàn, nhưng luôn hiệp nhất với nhau trong một đức tin, đức cậy,
đức mến nồng nàn. Amen.
Lm. Giuse Tạ Duy Tuyền
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét