Thứ Bảy, 4 tháng 7, 2026

CN 14 TNA MỖI NGÀY TA CHỌN MỘT NIỀM VUI

CN 14 TNA                           MỖI NGÀY TA CHỌN MỘT NIỀM VUI

Con người luôn khao khát hạnh phúc. Hạnh phúc thực ra không ở đâu xa mà nó ở trong từng phút giây của cuộc đời chúng ta. Một ngày còn sống cũng là hạnh phúc, vì đâu đó có người đã ra đi mãi mãi. Cuộc sống ta còn có mái nhà, có cái ăn, cái mặc là hạnh phúc, vì đâu đó có những người thiếu cái ăn, cái mặc và thiếu cả những nhu cầu cần thiết cho cuộc sống. Thân thể ta còn khoẻ mạnh và không khiếm khuyết là hạnh phúc, vì biết bao người đang đau khổ vì bệnh tật và vì cơ thể không trọn vẹn

Thế nên, người khôn ngoan là nhận biết hạnh phúc trong mỗi ngày sống. Người khôn ngoan là biết nắm bắt và tận hưởng cái hạnh phúc bình dị của một ngày sống với công việc hàng ngày, với thiên nhiên, với vạn vật chung quanh. Họ sẽ tận hưởng hạnh phúc qua từng ngày sống như cố nhạc sỹ Trịnh Công Sơn đã viết:

Mỗi ngày tôi chọn một niềm vui

Chọn những bông hoa và những nụ cười

Tôi nhặt gió trời mời em giữ lấy

Để mắt em cười tựa lá bay

Hoá ra niềm vui thật đơn giản. Chỉ cần nhặt những bông hoa dại ven nhà, nhặt nụ cười có sẵn trong ta, nhặt cả gió trời mà Thiên Chúa tặng ban để rồi tặng lại cho người mình yêu thì hạnh phúc lại được nhân lên.

Và như thế tôi sống vui từng ngày

Và như thế tôi đến trong cuộc đời

Đã yêu cuộc đời này bằng trái tim của tôi

Bài Phúc âm hôm nay, Chúa Giêsu cũng dâng lời tạ ơn Chúa Cha thay cho những con người bé mọn. Phận người bén mọn nhưng họ có tâm hồn đơn sơ nên dễ nhận ra hạnh phúc Chúa ban trong từng phút giây cuộc sống: "Lạy Cha là Chúa trời đất, Con xưng tụng Cha, vì Cha đã giấu không cho những người hiền triết và khôn ngoan biết những điều ấy, mà lại mạc khải cho những kẻ bé mọn. Vâng, lạy Cha, vì ý Cha muốn như vậy”.

Khi con người nhận ra cuộc sống là một ân huệ Chúa ban sẽ mang lại cho tâm hồn cảm giác bình an, tươi vui và hạnh phúc vì món qùa Chúa tặng ban từng ngày trong cuộc sống. Họ không còn sợ hãi vì luôn tin tưởng có Chúa phù trợ. Họ luôn an vui, vì có Chúa quan phòng tặng ban những điều cần thiết cho cuộc sống. Họ chỉ cần một điều duy nhất là  biết tạ ơn Chúa trong mọi hoàn cảnh cuộc sống, và buông mình phó thác trong sự quan phòng của Thiên Chúa.

Đây cũng là điều mà Chúa vẫn mời gọi chúng ta: “Hãy đến với Ta, hỡi những ai khó nhọc và gánh nặng, Ta sẽ nâng đỡ bổ sức cho các ngươi”. Chúa cũng mời gọi: “Hãy mang lấy ách của Ta”, nghĩa là hãy bước đi theo Chúa, và hãy học cùng Chúa  sự dịu hiền và khiêm nhường thì tâm hồn chúng ta sẽ được bình an.

Xin Chúa giúp chúng ta luôn có tâm hồn bé nhỏ đơn sơ để có thể cảm nhận được những niềm vui từ những cánh hoa quanh nhà, những nụ cười của người bên cạnh và những nghĩa cử yêu thương của anh em dành cho ta. Và ước gì mỗi người chúng ta biết nhận ra tất cả đều là ân huệ Chúa ban để sẵn lòng mang lấy ách của Chúa để Chúa dẫn dắt trong bình an và ân sủng của Ngài. Amen.

Lm.Jos Tạ Duy Tuyền

 

CN 14 TNA CON SỐ KHÔNG

CN 14 TNA                                               CON SỐ KHÔNG

Truyện Tây Du Ký kể lại cuộc hành trình của thầy trò Đường Tam Tạng đi Tây Trúc thỉnh Kinh, đem về phổ biến cho dân gian.

Trên cuộc ra ra đi đầy gian nan thử thách của thầy Tam Tạng, không chỉ là núi rừng hiểm trở với yêu ma quỷ quái, mà còn là những tật xấu của ba người đồ đệ thân tín. Tôn Ngộ Không, Trư Bát Giới và Sa tăng, ba tên này chính là ba nết xấu mà thiền sư họ Đường cũng như bao người khác phải vượt qua để đạt chánh quả. Đó là tính kiêu căng, lòng ham vật dục và sự lười biếng.

Trên cuộc hành trình về quê trời, mỗi người tín hữu cũng phải vượt qua bao gian nan thử thách, phải chiến đấu với những cơn cám dỗ triền miên. Thấu hiểu nỗi truân chuyên của con người, hôm nay Đức Giêsu đã kêu gọi: “Tất cả những ai đang vất vả mang gánh nặng nề, hãy đến cùng tôi, tôi sẽ cho nghỉ ngơi bồ dưỡng” (Mt 11,28).

Hãy đến với Người, tất cả những ai đang phải “bán lưng cho trời, bán mặt cho đất”, những ai “đầu tắt mặt tối” để kiếm sống, những ai “thấp cổ bé miệng”, Người sẽ ủi an bổ sức, sẽ cho họ được an dưỡng nghỉ ngơi.

Hãy đến với Người, tất cả những ai đang mang gánh nặng của quá khứ tội lỗi, của hiện tại yếu hèn, của tương lai chông chênh, Người sẽ xoa dịu vỗ về, sẽ ban cho họ sự bình an thanh thản.

Đức Giêsu còn tha thiết mời gọi: “Anh em hãy mang lấy ách của tôi… Vì ách của tôi êm ái, và gánh tội nhẹ nhàng” (Mt 11,29-30). Nếu bất ngờ chúng ta bị một “cái ách giữa đàng mà quàng vào cổ” thì thật là gay go. Nhưng nếu chúng ta tình nguyện đón nhận cái ách của Đức Giêsu, là thánh giá bổn phận hàng ngày, thì cái ách kia sẽ trở nên êm ái, và gánh kia sẽ nhẹ nhàng. Vì chính con đường chúng ta đang tiến bước là con đường tình yêu, hành trình mà chúng ta đi tới là hành trình Nước Trời.

Chính trong tình yêu mà chúng ta cảm thấy bình an giữa cơn giông tố, niềm hân hoan trong lúc khổ đau.

Chính trong tình yêu mà cái ách sần sùi trở nên êm ái, và cái gánh nặng nề hóa ra nhẹ nhàng.

Thánh Augustine nói: “Nơi đâu có tình yêu thì không có vất vả, mà nếu như có vất vả thì người ta cũng yêu cả nỗi vất vả ấy”.


Để có được thanh thản giữa bao lo toan của cuộc sống, để có được bình an giữa muôn bão tố cuộc đời, để có được thư thái giữa bao gánh nặng chồng chất, chúng ta hãy học nơi Thầy Giêsu: “Hiền lành và khiêm nhường trong lòng” (Mt 11,29).

Kẻ kiêu ngạo phô trương, cậy mình khôn ngoan tài đức, nên chẳng mấy ai ưa, mà Thiên Chúa cũng khinh chê loại bỏ. Còn người hiền hậu khiêm tốn nhận mình bé mọn, chỉ biết cậy dựa vào Chúa, nên được mọi người quí mến, mà Thiên Chúa lại yêu thương và ban cho Nước Trời, Đức Giêsu nói: “Lạy Cha là Chúa tể trời đất, con xin ngợi khen Cha, vì cha đã giấu không cho bậc khôn ngoan thông thái biết những điều này, nhưng lại mạc khải cho những người bé mọn” (Mt 11,25). Một ly nước đầy không thể đổ thêm thứ gì vào đó. Cũng vậy, một kẻ chất đầy kiêu căng tự mãn thì không còn chỗ cho Thiên Chúa dạy dỗ và ban ơn. Chỉ có những tâm hồn nhận mình bé mọn, nhận mình là con số không, là trống rỗng thì lại có đủ chỗ cho Đấng Vô Cùng.

Đức Giêsu đã làm gương trước khi dạy chúng ta hãy sống “hiền lành và khiêm nhường”.

Là Thiên Chúa cao cả quyền năng, nhưng Người lại hạ mình xuống làm kiếp phàm nhân để yêu thương và cứu chộc con người (Pl 2,7-8).

Người không lên án người phụ nữ ngoại tình bị bắt quả tang mà còn cứu bà khỏi trận mưa đá hãi hùng.

Người không khiến lửa trời xuống đốt cả làng Samari theo đề nghị của hai môn đệ háo thắng.

Người ví mình như người cha nhân hậu tha thứ cho đứa con hoang đàng.

Người xem mình như mục tử nhân lành chăm sóc từng con chiên.

Người xin Cha tha thứ cho những kẻ lăng nhục, hành hạ, và đóng đinh Người.

Tột đỉnh của sự “hiền lành và khiêm nhường” nơi Đức Giêsu chính là Người đã hạ mình, vâng lời cho đến chết, và chết trên cây thập tự. Mây cứ thong thả bay, suối cứ lững lờ trôi. Và lời kinh cứ tiếp tục xuôi thời gian gởi vào cuộc đời: “Lạy Cha, xin tha cho họ, vì họ không biết việc họ làm”. Trong cõi lòng hiền lành và khiêm nhường bao giờ cũng gói trọn con tim bao dung độ lượng.

Lạy Chúa, xin dạy chúng con sự hiền lành , để chúng con có được tất cả thế giới là anh em. Xin dạy chúng con sự khiêm nhường, để chúng con có Chúa là tất cả cho cuộc đời chúng con. Amen.

Thiên Phúc