SN GIOAN TẨY GIẢ NGÀI PHẢI LỚN LÊN
Hẳn rằng nhiều người trong
chúng ta đã được nghe câu chuyện ngụ ngôn của Lafontiane về con ếch và con bò.
Câu chuyện ngụ ngôn ấy đại khái như thế này:
Ngày kia con ếch nhìn thấy
một con bò thật to lớn và vĩ đại, thật cực kỳ và hết ý. Thế là con ếch liền
mong sao cho mình cũng được to lớn và vĩ đại, cực kỳ và hết ý như vậy.
Từ tư tưởng biến thành hành
động, từ ước muốn đi tới việc làm, con ếch bắt đầu uống nước cho bụng mình được
phình to. Cứ thế, cứ thế, nó uống mãi uống hoài, nhưng vẫn chưa to được bằng
con bò. Nó lại tiếp tục uống. Và rồi một tiếng nổ vang lên. Bụng nó vỡ tan
thành từng mảnh nhỏ.
Câu chuyện trên cho chúng ta
thấy tự thẳm sâu cõi lòng, ai cũng muốn được người khác để ý tới và lên tiếng
ca tụng. Ai cũng muốn nâng mình lên chứ chẳng ai lại thích hạ mình xuống. Ai
cũng ươm mơ giấc mộng của Adong Evà, đó là được trở nên bằng Thiên Chúa.
Có một câu danh ngôn đã xác
quyết như sau:
- Tham vọng của các nhà
chính trị là được để lại một vài dòng về mình trong lịch sử.
Nếu so sánh với Gioan Tiền
hô, chúng ta thấy thái độ của chúng ta hoàn toàn trái ngược với thái độ của
thánh nhân, bởi vì lập trường của thánh nhân đó là: Ngài cần phải lớn lên còn
mình phải nhỏ đi.
Trong khi đó, chúng ta lại
dồn mọi nỗi lực, mọi cố gắng vào việc làm cho bản thân mình được to lớn, được
vĩ đại, được cực kỳ, được hết ý, còn Thiên Chúa thì bị nhỏ đi, bị cho ra rìa và
bị đứng bên lề cuộc đời của chúng ta.
Thánh Gioan Tiền hô đã nói
và đã làm. Trước hết, để Thiên Chúa được lớn lên trong tâm hồn mình, thì như
Tin Mừng đã ghi lại: ngay từ thời niên thiếu, thánh nhân đã vào trong hoang
địa, sống một cuộc sống khắc khổ, ăn châu chấu với mật ong rừng, để có đủ thời
gian và thinh lặng cần thiết hầu kiết hiệp với Thiên Chúa.
Một khi đã có Thiên Chúa ở
trong lòng, thánh nhân còn đem Ngài đến cho người khác và muốn cho Ngài cũng
được lớn lên trong tâm hồn của họ.
Chính vì thế, thánh nhân đã
xuất hiện bên bờ sông Giócđan, rao giảng việc sám hối ăn năn, chỉ bảo cho dân
chúng biết những sai lỗi và khuyết điểm của họ, để họ cố gắng uốn nắn sửa đổi,
nhờ đó cởi bỏ con người cũ để mặc lấy con người mới, cũng như nhờ đó dọn đường
đón mừng Đấng Cứu Thế.
Và khi Đức Kitô đi ngang
qua, thánh nhân đã long trọng giới thiệu Ngài cho đám đông:
- Đây chiên Thiên Chúa, đây
Đấng gánh tội trần gian.
Mặc dù đã qui tụ được nhiều
môn đệ và đông đảo dân chúng, thánh nhân cũng đã sẵn sàng để cho họ bước theo
Đức Kitô, không hề ngăn cản, không hề buồn phiền, không hề tức tối.
Và khi Đức Kitô bắt đầu rao
giảng Tin Mừng, thì vai trò của thánh nhân thực sự nhỏ đi, bản thân của thánh
nhân thực sự chìm vào kiếp sống tù dày và tăm tối, để rồi cuối cùng đã kết thúc
bằng một cái chết đau đớn.
Còn chúng ta
thì sao?
- Là người Kitô hữu, chúng ta có bổn phận phải có Chúa trong tâm hồn và
phải mang Chúa đến cho người khác.
- Là người Kitô hữu, chúng ta phải trở nên những tiền hô, dọn đường
Chúa đến trong cuộc đời mình, cũng như trong cuộc đời người khác.
Vì thế, mỗi người chúng ta hãy hồi tâm xét mình, hãy tự vấn lương tâm xem chúng ta đã làm được những gì để Đức Kitô thực sự lớn lên trong tâm hồn chúng ta cũng như thực sự lớn lên trong tâm hồn những người chung quanh?