CN 16 TNA KHÔNG GÌ LÀ
QUÁ MUỘN
Mục sư
Martin Luther King, người đấu tranh giành tự do cho nô lệ da đen tại Hoa Kỳ
bằng phương pháp bất bạo động đã kể lại một câu chuyện như sau:
Chúng tôi
đã có dịp viếng thăm bang Kerela ở cực Nam Ấn Độ. Một buổi chiều cuối tuần,
chúng toi đến bãi biển Cap-Comorin, thường được gọi là “nơi tận cùng của thế
giới”, vì đây là mũi đất cuối cùng của lục địa Ấn Độ tiếp giáp Ấn Độ Dương.
Trước mắt
chúng toi là đại dương mênh mông, với các đợt sóng nhấp nhô. Nơi đây được gọi
là “điểm hẹn” của ba biển cả: Ấn Độ dương, Biển Ả Rập và vịnh
Khi ánh
sáng mặt trời tắt dần và dìm chúng ta vào trong bóng tối dày dặc, có thể ví như
thời điểm của cái ác và sự dữ lộng hành, biến chúng ta thành nạn nhân của thế
lực đen tối. Nhưng hãy nhìn về phía đông, chúng ta sẽ thấy một ánh sáng rực rỡ
huy hoàng ngay trong đêm tối. Và đêm đen lại sáng tỏ như ban ngày. Đó là lúc
điều thiện và cái tốt đang vươn lên mạnh mẽ. Nếu đã có ánh sáng ban ngày hướng
dẫn chúng ta lúc thuận buồm xuôi gió, thì cũng có ánh sáng ban đêm dẫn đưa
chúng ta khi bão tố phong ba. Cả hai phải cùng tồn tại để đồng hành với chúng
ta đến với nguồn sáng vĩnh cửu là Thiên Chúa.
Đức Giêsu,
trong bài Tin Mừng hôm nay đã khẳng định lập trường của Thiên Chúa qua dụ ngôn
“Cỏ lùng và lúc tốt”. Đầy tớ muốn nhổ cỏ lùng đi, nhưng ông chủ lại bảo: “Cứ để
cả hai cùng lớn lên cho tới mùa gặt” (Mt 13,30). Kể từ khi nguyên tổ nuối lấy
trái cấm thì sự dữ và cái ác như con bạch tuộc vươn vòi đến mọi mặt của cuộc
sống con người. Nó dai dẳng, ngoan cố, lì lợm, không dễ dàng buông tha nếu
chúng ta không chống cự lại một cách mãnh liệt, dứt khoát. Chẳng thế mà Kinh
thánh đã dùng biểu tượng con rắn để mô tả hành động xảo trá của sự dữ luôn gieo
rắc bất hoà trong bản hòa tấu nhịp nhàng của đời sống con người.
Trong dụ
ngôn Cỏ lùng, Đức Giêsu khẳng định về sự xuất hiện của cỏ lùng là do “kẻ
thù đã gieo chúng vào ruộng lúa”.
Cho dù kẻ
thù đó là Satan hay bởi chính sự lạm dụng tự do của con người, thì cỏ lùng luôn
mang đến tai họa và chết chóc.
Cho dù cỏ
lùng có bóp nghẹt lúa tốt trong một thời gian, nhưng mùa gặt đến nó sẽ bị gom
lại và đốt đi. Còn lúa tốt lại được cất vào kho lẫm.
Cho dù cứ
để cỏ lùng và lúa tốt cùng lớn lên cho đến mùa gặt, nhưng không phải là để dung
túng cho cái ác và để sự dữ lộng hành.
Thiên Chúa
có chương trình hành động của Người: Trong hành trình của mỗi con người, vẫn có
cỏ lùng mọc chung với lúa tốt, vẫn có cái ác sống chung với cái thiện, vẫn có
bóng tối chen lẫn cùng ánh sáng. Đó là cuộc chiến đấu trường kỳ giữa sự lành và
sự dữ. Trong lòng người tín hữu rễ cỏ lùng và lúa tốt vẫn đan xen lẫn nhau.
Thánh Phaolo đã diễn tả chân lý ấy khi viết: “Điều tôi muốn, thì tôi không làm, nhưng điều tôi ghét thì tôi cứ làm” (Rm
7,15). Người tín hữu hay bị cám dỗ ở trong tình trạng chưa là tội nhân mà cũng
chưa muốn tìm về thánh thiện.
Khi chiến
đấu chống lại sự dữ, chúng ta không chiến đấu đơn độc, có Chúa cùng chiến đấu
với chúng ta, như một người Cha đầy yêu thương. Nhưng Người không can thiệp để
tiêu diệt sự dữ một cách vũ bão, vì Người đã ban cho chúng ta sự tự do, và bởi
chúng ta là những con người có trách nhiệm. Sự dữ nào cũng có phần cộng tác của
con người, tội lỗi nào cũng mang dấu tay của những kẻ đồng lõa. Eva đã chẳng
phạm tội nếu bà đừng đưa tay ra hái trái cấm. Để cứu lấy con người luôn luôn sa
ngã, Thiên Chúa đã phải nhẫn nại, chờ đợi sự hoán cải tuy rất chậm chạp của họ.
Thiên Chúa
yêu thương con người, và không hề quên sót một ai, cho dù họ là những tội nhân:
Nếu Thiên
Chúa tỏ ra chậm chạp trong việc chống lại tội lỗi, là để chúng ta có thời gian
mà sám hối canh tân.
Nếu chúng
ta yếu đuối lầm lỗi, thì Người sẽ ban cho chúng ta sức mạnh để can đảm trỗi dậy
sau những lần vấp ngã.
Nếu phải
bước đi trong bóng đêm tối tăm vì mất niềm hy vọng, thì Người sẽ là ánh sáng
dẫn đường để chúng ta đến với niềm tin.
Thiên Chúa
khinh ghét tội lỗi nhưng lại yêu mến tội nhân, vì Người chờ đợi nơi họ lòng
thống hối để được Người thứ tha (x. Rm 2,4). Thiên Chúa khoan dung, độ lượng
không phải để dung túng cho các tội nhân, nhưng là để cho họ thời gian thức
tỉnh mà quay trở về.
Chúa đã bao
dung nhẫn nại với chúng ta. Lẽ nào chúng ta lại thiếu nhân hậu khoan dung với
kẻ tội lỗi? Chúa đã yêu thương chúng ta, lẽ nào chúng ta không dùng tình yêu
của Người mà hoán cải anh em? Lòng thương xót Chúa muốn kéo chúng ta vào quê
hương vĩnh cửu. Nhưng không phải là một cuộc hành trình đơn độc. Trái lại, phải
là một ngày hội thấm đẫm tình yêu, đầy ắp tiếng cười.
Lạy Chúa, dù tội lỗi có ngập tràn Chúa cũng không bao
giờ thất vọng về chúng con. Với tình yêu thương xót của Chúa thì không có gì là
quá muộn.
Xin cho chúng con luôn biết bắt đầu lại trong tin yêu
và hy vọng nơi Chúa. Amen.
Thiên Phúc