V SN TGA NGHĨ VỀ ƠN GỌI
(Gr
1, 1.4-10; 1Pr 1, 8-12; Lc 1, 5-17)
Sinh ra sống ở trên đời, mỗi
một người trong chúng ta đều có những ơn gọi và sứ mạng trong sự quan phòng của
Thiên Chúa. Hết thảy chúng ta đều được sáng tạo trong yêu thương với ơn gọi
làm người giống hình ảnh Chúa là Chân, Thiện, Mỹ, được chính Thiên Chúa gọi
trong tình yêu và mong một ngày nào đó người ấy nghe được tiếng Chúa gọi và đáp
lại với tình yêu. Đây là tiếng gọi từ muôn thủa, nói theo kiểu linh mục nhạc sĩ
Duy Thiên là: “Từ khi chưa có đồi non, từ khi chưa có trời cao, chưa có vầng
trăng với ngàn sao. Gọi con giữa muôn muôn người tìm con giữa nơi bùn nhơ” (Trích bài hát: Tình Chúa Cao
Vời). Nghĩa
là từ khi chưa có loài người sống trên mặt đất, chưa có đất trời, núi đồi, biển
cả… Thiên Chúa đã yêu từng người, gọi và đặt từng người vào những nẻo đường
khác nhau.
Ơn gọi của mỗi người
Thiên Chúa còn trao cho mỗi
người một sứ mạng, dù là hèn mọn, bất tài, hay chống đối Chúa. Cụ thể như Abraham
được gọi để trở thành tổ phụ của một dân tộc. Môsê, đứa trẻ dòng dõi Lêvi được
gọi để trở thành người giải phóng dân tộc Do Thái. Samuel được gọi để trở thành
ngôn sứ và thủ lãnh. David cậu bé chăn cừu được gọi để trở thành vua của một
dân tộc. Giona được gọi để trở thành ngôn sứ trong sự chối từ và giận dỗi, đến
Maria, người phụ nữ được chọn gọi để trở thành mẹ của Thiên Chúa.
Ơn gọi của Gioan
Giêrêmia trong bài đọc I Lễ
Vọng Sinh Nhật thánh Gioan là một nhân chứng về ơn Chúa kêu gọi, cho dù ông từ
chối trước ơn gọi Thiên định: “A, a, a, lạy Chúa là Thiên Chúa, con đâu có
biết ăn nói, vì con còn con nít” (Gr 1), nhưng Chúa quả quyết: “Trước khi tạo thành ngươi trong
lòng mẹ, Ta đã biết ngươi, và trước khi ngươi ra khỏi lòng mẹ, Ta đã hiến thánh
ngươi, Ta đã đặt ngươi làm tiên tri cho các dân tộc” (Gr 1).
Ngôn sứ Isaia và Thánh vịnh
nói về giá trị cao cả của con người trước mặt Thiên Chúa: “Ðức Chúa đã gọi tôi từ khi tôi
còn trong lòng mẹ, lúc tôi chưa chào đời, Người đã nhắc đến tên tôi. Người đã
làm cho miệng lưỡi tôi nên như gươm sắc bén, giấu tôi dưới bàn tay của Người.
Người đã biến tôi thành mũi tên nhọn, cất tôi trong ống tên của Người” (Is 49, 1-3). Thánh vịnh trở lại với ý niệm này, tức là, Chúa biết chúng ta từ trong
lòng mẹ: “Tạng phủ con, chính Ngài đã cấu tạo, dệt tấm hình hài trong dạ mẫu
thân con…Khi con được thành hình trong nơi bí ẩn, được thêu dệt trong lòng đất
thẳm sâu” (Tv 138, 13). Như thế Thiên Chúa đã an bài sắp đặt mỗi người chúng ta ngay từ khi
còn trong dạ mẹ.
Theo Kinh Thánh, con người
là kẻ được Thiên Chúa nhận biết, gọi tên; và Thiên Chúa biết chắc chúng ta từ
khi còn trong lòng mẹ. Mắt Ngài thấy chúng ta: “Con mới là bao thai, mắt Ngài đã
thấy” (Tv 138,16). Sứ vụ của Gioan Tẩy Giả hoàn toàn được phác họa trước lúc sinh ra: “Hài nhi hỡi, con sẽ mang tước hiệu là ngôn
sứ của Đấng Tối Cao, con sẽ đi trước Chúa mở lối cho Người” (Lc 1, 76). Tất cả những ơn gọi ấy làm
nên một lịch sử cứu độ mà Thiên Chúa tác động trong lịch sử con người.
“Này ông Dacaria, đừng sợ, vì
ông đã được nghĩa với Chúa” (Lc 1,13). Đó là lời Sứ Thần nói với
ông Dacaria. Ông đã được nghĩa với Chúa. Được nghĩa với Thiên Chúa là được
Thiên Chúa yêu thương. Chúa yêu đến ngỡ ngàng, bản thân Giacaria là bằng chứng.
Ngỡ ngàng vì không phải do ông không tin Thiên Chúa, nhưng bởi vì Thiên Chúa
đã can thiệp vào lịch sử cuộc đời và ơn gọi của Gioan nói riêng và của mỗi
người chúng ta nói chung.
Huyền nhiệm ơn gọi của người Kitô hữu
Mỗi người chúng ta được tạo
dựng một cách độc đáo, không ai giống ai, cả về thể xác, tâm hồn, tính tình và
năng khiếu. Bởi đó, không có ơn gọi nào giống ơn gọi nào. Mỗi người là tác phẩm
nghệ thuật độc đáo và độc nhất vô nhị của Thiên Chúa. Theo tư tưởng thần học về
Nhiệm Cục Cứu Độ của Von Balthasar, thì cuộc hành trình ơn gọi của mỗi chúng ta
như một kịch bản. Thiên Chúa Cha đã cài đặt một chương trình. Chúa Thánh Thần
là huấn luyện viên. Thiên Chúa Con là gương mẫu. Bản thân ta thực hiện chương
trình, và cộng đoàn là những môi trường.
Cuộc sống con người tự nó đã
là một huyền nhiệm, huyền nhiệm vì con người được tạo dựng trong ý định của
Thiên Chúa: “chúng ta hãy làm ra con
người theo hình ảnh chúng ta, giống như chúng ta” (St 1, 26-28). Như thế, nơi sâu thẳm thân
phận con người đã có một huyền nhiệm và con người không tồn tại do chính ý định
của mình.
Ơn gọi của Gioan Tẩy là kiểu
mẫu điển hình cho ý định của Thiên Chúa trong cuộc đời chúng ta. Thiên Chúa đã
rõ rệt trong lịch sử đời người. Mang danh hiệu là Tiền hô của Đấng Cứu Thế,
Gioan có sứ mạng “đem nhiều con cái
Gioan đã sống xứng danh
người loan báo về Đấng Cứu Thế. Là Kitô hữu, chúng ta được Chúa tạo dựng và
trao cho sứ mạng giúp nhiều người biết và tin vào Chúa. Chúng ta đã ý thức vai
trò và sứ mạng của mình chưa? Sứ mạng ấy giúp chúng ta sống xứng danh Kitô hữu
của mình. Tiếc thay, trong thực tế, có nhiều Kitô hữu không sống xứng với danh
hiệu ấy.
Để khám phá ra mục đích đời
ta, ta phải qui chiếu về Lời Chúa. Qua miệng Phaolô, Chúa chỉ cho chúng ta
thấy: “Chúng ta là tác phẩm của Thiên
Chúa, chúng ta được dựng nên trong Chúa Kitô Giêsu, để sống mà thực hiện công
trình tốt đẹp Thiên Chúa đã chuẩn bị cho chúng ta”. (Ep 2,10)
Xin Chúa qua lời chuyển cầu
của thánh Gioan giúp chúng con quyết tâm sống sao cho xứng với ơn gọi là Kitô
hữu. Amen.
Lm. Antôn Nguyễn Văn Độ