PHÊRÔ PHAOLÔ HAI TÊN GỌI MỘT LÝ TƯỞNG
Mừng lễ trọng hai thánh Tông
Đồ Phêrô và Phaolô là dịp chúng ta suy ngắm hai khuôn mặt trổi vượt và quan
trọng này trong đạo chúng ta.
Tôi thấy trong mỗi vị đều có
hai danh xưng khác nhau, đó là Simon – Phêrô; Saolô – Phaolô. Nếu tên gọi
Simon và Saolô nói lên con người cũ, con người chưa được biến đổi, thì Phêrô và
Phaolô là con người mới, con người đã được biến đổi bởi Đức Kitô.
1-
Từ Simon đến Phêrô
Trước khi gặp Chúa Giêsu,
chưa theo Chúa, Phêrô được gọi là Simon, con ông Giona, là một ngư phủ lành
nghề nhưng quê mùa, chất phác và bộc trực. Ông đã có gia đình, có vợ con đề
huề.
Trong Tin Mừng, Phêrô thể
hiện rất rõ cá tính của mình: một Simon yếu đuối, nhẹ dạ, nhất thời, bồng bột
và dễ thay đổi, phản bội trong những lúc gặp khó khăn thử thách (x. Mt 14,22; 16,23). Nhưng trong ông, cũng có một Phêrô khiêm tốn, chất phác và rất hăng
hái, biết sám hối và nhận lỗi của mình (x. Mt 26,69); một Phêrô mạnh mẽ và vững
vàng trong Đức Tin, lòng mến, cũng như trong sứ vụ: “Lạy Thầy, bỏ Thầy con biết theo ai” (Ga, 6,68); “Thầy là Đức Kitô Con Thiên Chúa Hằng Sống” (Mt 16,16).
Sau khi gặp Chúa Giêsu, được
Chúa mời gọi, ông đã từ bỏ tất cả để theo Chúa. Chúa đặt cho ông một danh xưng
mới: đó là “Phêrô, nghĩa là đá, trên đá
này, Thầy sẽ xây Hội Thánh của Thầy” (Mt 16,18). Với danh xưng này, Phêrô
trở thành Tông Đồ của Chúa, và được chọn làm thủ lãnh của nhóm Mười Hai. Phêrô
đã sống và gắn bó với Chúa Giêsu trong suốt ba năm trên mọi nẻo đường rao
giảng. Sau khi Chúa về trời, Phêrô cùng với các Tông Đồ đi khắp nơi rao giảng
Tin Mừng. Phêrô đã đến giảng đạo tại Rôma, rồi bị bắt và bị đóng đinh trên đồi
Gianicolo. Theo truyền thống kể lại, khi nghe tin sẽ bị bắt, Phêrô hoảng sợ tìm
đường trốn khỏi Rôma để về quê, trên đường đi, ngài đã gặp Chúa Giêsu đang vác
thánh giá vào thành Rôma, Phêrô hỏi Chúa: “Quo vadis – Thầy đi đâu?” Chúa
Giêsu trả lời: “Thầy vào thành Rôma để
chịu tử nạn lần thứ hai.” Hiểu ra ý Chúa nên Phêrô đã trở lại với đoàn
chiên của ngài và chấp nhận án tử hình trên thập giá. Đang khi chịu đóng đinh,
Phêrô xin lính La Mã đóng đinh đầu ngược, vì nghĩ rằng mình không xứng đáng
được đóng đinh giống như Chúa Giêsu.
Một điều rất rõ mà chúng ta
thấy trong cuộc đời của thánh Phêrô là khi nào ông càng cậy dựa vào sức mình,
vào khả năng mình thì ông càng thất bại và tỏ ra yếu đuối. Nhưng khi nào ông
càng bám lấy Chúa, tin vào Chúa, Phêrô càng thành công, càng trở nên vững vàng
và rất cao cả!
2- Từ Saolô
đến Phaolô
Cũng thế, nơi thánh Phaolô,
có một Saolô trước khi gặp Đấng Phục Sinh, Saolô ấy không phải là một chàng
trai ăn chơi lêu lổng, nhưng là một người nhiệt thành với truyền thống đạo Do
Thái. Là con của một gia đình khá giả, Saolô được học hành chu đáo. Vì lòng
trung thành với truyền thống cha ông, Saolô hăng hái đi bắt bớ các Kitô hữu đầu
tiên vốn thuộc về một tôn giáo mới đang đe dọa sự tồn tại của đạo Do Thái.
Cú té ngựa trên đường Đamát
đã làm cho Saolô thay đổi hoàn toàn. Saolô gặp Đấng Phục Sinh, và được Người
đặt cho một tên mới đó là Phaolô, vị Tông Đồ của dân ngoại. Sau cuộc trở lại
này, Phaolô hăng say rao giảng Đức Kitô. Ông đã sang Hy Lạp và La Mã nhiều lần
để rao giảng Tin Mừng, rồi chịu tử đạo chặt đầu vì Tin Mừng ở ngoài thành Rôma.
3- Hai tên
gọi, một lý tưởng
Hai danh xưng ấy nói lên hai
khuôn mặt, hai con người đã được biến đổi bởi Đức Kitô. Hai con người ấy trở
thành hai ngôi sao sáng, hai cột trụ chính của Giáo Hội. Cả hai đều có cùng một
lý tưởng là Tông Đồ của Đức Kitô. Cả hai đã mang hạt giống Tin Mừng sang Châu
Âu và đã biến Châu Âu thành một lục địa và là trung tâm của Kitô giáo. Cả hai
đã đổ máu đào để làm chứng cho Đức Tin và tình yêu vào Đức Kitô.
Cũng như Phêrô và Phaolô,
những ai gặp Chúa, tìm kiếm Chúa, thì sẽ được Chúa biến đổi. Và những ai được
Chúa biến đổi thì một cách tự nhiên, người đó cũng muốn giới thiệu Chúa cho
người khác, muốn là Tông Đồ của Chúa cho thế giới hôm nay.
Trước những khó khăn và
những lối rẽ khác mời mọc, cùng với Phêrô, chúng ta hãy xác tín thêm một lần
nữa: “Bỏ Thầy, con biết theo ai” (Mt 16,16). Cùng với Phaolô, chúng ta tuyên xưng rằng: “Ai có thể tách chúng ta ra khỏi tình yêu của Đức Kitô? Phải chăng là
gian truân, khốn khổ, đói rách, hiểm nguy, bắt bớ, gươm giáo? Nhưng trong mọi
thử thách ấy, chúng ta toàn thắng nhờ Đấng đã yêu mến chúng ta” (Rm 8,36-37). Amen!
Lm.
Phêrô Nguyễn Văn Hương