Hôm nay
chúng ta mừng kính thánh Phêrô và Phaolô tông đồ. Các ngài là cột trụ của Hội
Thánh. Các ngài là những viên đá tảng, đá quý để xây dựng toà nhà Hội thánh
vững chắc và toả rạng cho khắp năm châu.
Các
ngài là cột trụ của niềm tin cho toàn thể Hội Thánh. Một niềm tin không gì có
thể lay chuyển đến nỗi “ma quỷ cũng
không thắng nổi”. Một đức tin can trường đến nỗi dầu có chịu nhiều thiệt
thòi, dầu có phải trải qua những gian truân cùng khốn: tù đầy, đói rét hay phải
bôn ba rầy đây mau đó, phải vượt qua biết bao phong ba bão tố, các ngài vẫn vui
lòng chấp nhận vì được thông phần đau khổ với Thầy Giêsu.
Hai con
người này tuy được sự giáo dục khác nhau, và hấp thụ những văn hoá khác nhau,
nhưng họ lại đi chung một đường, và cùng chung một lý tưởng. Cuộc đời các ngài
đều phải lội ngược dòng để làm lại cuộc đời, để thay đổi cách sống sao cho phù
hợp với niềm tin của mình.
Thực vậy,
nhìn vào đời sống của hai trụ cột của Hội Thánh, chúng ta thấy: một Phêrô đã
từng sa ngã. Ông đã từng can ngăn không muốn cho Chúa nộp mình chịu chết. Ông
đã đi đến tận tùng của sa ngã là hành vi chối Chúa đến ba lần trong cùng một
đêm. Một Phaolô đã hăng say lùng bắt các môn đệ của Chúa. Chính ông đã đồng loã
với bọn quá khích ném đá vị tử đạo đầu tiên là Stephano. Thế nhưng, ý Chúa
nhiệm mầu. Tình yêu của Chúa đã thắng vượt những yếu đuối của Phêrô và Phaolô.
Chúa đã dùng muôn nghìn cách để đổi đời các ngài. Chúa đã tạo cho các ngài cơ
hội để chuộc lại lỗi lầm. Chúa đã nói cùng Phêrô: “Một khi con trở lại hãy củng cố đức tin của anh em con”.
Theo Thánh
Kinh kể lại: Sau khi chối Thầy lần thứ ba, từ trên pháp đình Chúa nhìn xuống
Phêrô, Ngài biết hết! Phêrô chột dạ. Phêrô nhớ lại lời Thầy: “Nội trong đêm nay, trước khi gà gáy con đã
chối Thầy ba lần”. Tức thì, Phêrô lầm lũi ra khỏi pháp đình, nước mắt tuôn
trào, tâm hồn trũi nặng, một cái gì đó đã chết trong ông. Vâng, đã chết rồi,
niềm tự hào, tự tin quá mức. Còn lời nào biện minh cho hành động hèn nhát của
ông.
Còn đâu lời
khẳng khái: “Mọi người có bỏ Thầy, riêng
con thì không bao giờ”. Ông chỉ là cát bụi, ông biết mình chỉ là cát bụi,
yếu hèn và rất dễ sa ngã. Nhưng đêm hôm đó, một biến cố trọng đại đã "đổi
mới" tâm hồn Phêrô. Lòng ăn năn bộc phát và lòng khiêm nhường chân thành
đã biến Phêrô thành người thuyền trưởng trên con tàu Giáo Hội.
Còn Phaolô
thì sao? sau khi ngã ngựa đớn đau bởi một luồng sáng chói loà. Mắt ông không
còn thấy gì nữa, ông như kẻ bị mù trong ba ngày. Nhưng thật ra, tâm hồn ông lại
sáng. Ông đang thấy và thấy rất rõ. Đó là Đức Giêsu, Người đã Sống lại thật,
lên trời ngự bên hữu Chúa Cha. Đó là sự thật mà ông phải chấp nhận. Một sự thật
mà từ nay ông phải làm chứng về những điều đã nghe, đã thấy và đã biết.
Vâng, có
thể nói, nhờ sự đổi mới cuộc đời của Phêrô và Phaolô mà cả thế giới được đổi
mới. Văn hoá Kitô giáo đã làm mới lại bộ mặt địa cầu. Có thể nói ở đâu đó còn
có những người chưa tin vào Chúa nhưng họ đã được thấm nhuần văn hoá Kitô giáo.
Ở đâu đó vẫn còn đó những người được đổi mới cuộc đời nhờ vào lời Chúa và sức
mạnh của tin mừng. Ở đâu đó vẫn còn đó những tâm hồn thất vọng, lầm than họ đã
bừng lên niềm hy vọng nhờ những giá trị Tin Mừng mà Kitô giáo mang lại cho họ.
Mừng kính
hai thánh Tông Đồ Phêrô và Phaolô, mỗi người chúng ta được mời gọi tiếp nối
truyền thống của các tông đồ mang Tin Mừng đến khắp cùng trái đất. Mỗi người
chúng ta cũng là những viên đá sống động, góp phần xây dựng toà nhà Hội thánh.
Dù nhỏ bé, yếu hèn và bất lực, nhưng Chúa sẽ dùng tuỳ theo nhu cầu của Ngài. Chính
Ngài sẽ đổi mới cuộc đời chúng ta bằng ân sủng và tình thương của Ngài, để nhờ
đó chúng ta cũng có khả năng đổi mới môi trường chúng ta đang sống. Đồng thời
chúng ta hãy cầu nguyện nhiều hơn cho Đức Thánh Cha, cho các giám mục là những
Đấng kế vị thánh Phêrô và các tông đồ. Xin
Chúa ban thêm sức mạnh, nghị lực và ơn khôn ngoan, để các ngài luôn là điểm tựa
cho niềm tin của chúng ta. Amen.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét