CN 13 TNA TỪ BỎ ĐỂ TIẾN XA HƠN
Kinh nghiệm mỗi
lần chuyển xứ hay chuyển sang nhà mới là một lần lại phải cân nhắc loại bỏ
những đồ dùng không cần thiết. Có những thứ đã cất giấu từ lâu rồi cứ thế dần
theo năm tháng trong kho đồ cũ lại dầy thêm. Thế là cái nào không xài thì bỏ hoặc cho ai đó nếu muốn sử dụng. Rồi nhìn vào tủ
quần áo, nhiều qúa! Có những chiếc đã cũ và lỗi thời, liền gom lại để đem cho
người nghèo. . .
Ở đời còn có rất
nhiều lần chúng ta phải quyết định từ bỏ. Có những thứ từ bỏ vì tự nguyện như
bỏ ăn uống hoang phí, bỏ coi phim đêm, … Có những thứ ta nên bỏ để cuộc sống
của ta nên tốt hơn. Thí dụ khi ta nhường nhịn không trả đũa, không đòi lại của
cải hoặc danh dự bị người khác làm tổn thương, mất mát… Đặc biệt có những thứ
ta buộc phải từ bỏ như: tội lỗi, thói xấu, dịp tội...
Chúa Giêsu còn
muốn người môn đệ phải từ bỏ cả cái tôi của mình để sống hoà hợp và yêu thương
mọi người. Chúa muốn chúng ta phải đón tiếp mọi phận người. Không phân biệt
sang hèn. Không phân biệt giai cấp. Chúa còn đồng hóa mình với mọi phận người
để rồi đón tiếp họ là đón tiếp chính Chúa. Thi ân cho họ là thi ân cho
Chúa. Giúp đỡ họ là giúp đỡ chính Chúa để rồi ngày mai sẽ lãnh phần thưởng vô
biên trên trời.
Chính Chúa đã tự
nguyện từ bỏ địa vị Thiên Chúa để mang lấy thân phận con người chúng ta. Ngài
từ bỏ ngai trời để đến cư ngụ trên trái đất này. Ngài từ bỏ cuộc sống riêng của
mình để dấn thân phục vụ tha nhân trong mọi hoàn cảnh. Cuộc đời Ngài luôn ân
cần thi ân đến mọi phận người. Ngài đến để chia sẻ với những mảnh đời: ốm đau,
bệnh hoạn, nghèo khó, tội lỗi… Ai cũng được Ngài yêu thương. Ai cũng được Ngài
săn sóc. Ai cũng được Ngài quý mến. Thế nên, ai cũng hạnh phúc khi được tiếp
xúc với Ngài.
Từ bỏ có khi còn
phải hy sinh đến cả tính mạng mình. Chúa Giêsu đã hy sinh để chấp nhận cái chết
cứu độ nhân loại. Qua cái chết của Ngài mà nhân loại được giao hoà với Thiên
Chúa để cùng bước vào cõi trời hạnh phúc vĩnh hằng.
Ngày nay người
ta vẫn nhắc tới một môn đệ của Thầy Giêsu là cha Đamien,
tông đồ của người cùi. Cha đã tự nguyện đến phục vụ cho người cùi tại
đảo
Hồi đó, nơi đây
được chọn như một địa điểm giam các tù nhân trọng tội bị lưu đầy và những bệnh
nhân phong cùi vào thời ‘hết thuốc chữa’ phải sống tách biệt…
Ngài đã từ bỏ
mọi sang trọng để sống trọn vẹn cho người cùi. Chính khi Ngài bị nhiễm bệnh cùi, cha Đamien đã có thể cảm thông hoàn toàn với những
bệnh nhân cùi. Ngài thường nói, “Chúng ta, những người cùi”. Cha Đamien trở thành một chứng nhân
tình yêu của Chúa cho mọi người. Sức mạnh của
Ngài đến từ Thánh Thể như chính Ngài
đã viết: “Chính nơi chân bàn thờ là nơi chúng ta có thể tìm thấy sức mạnh chúng
ta cần khi bị bỏ rơi . . .”
Nhắc tới ngài
người ta còn nhớ tới một giai thoại thật cảm động, khi một số báo ở Bỉ đăng
hình Cha mô tả sự hy sinh vĩ đại của cha với thân hình Cha lở loét, nhức nhối.
Mặt mày Cha sù sì, đen đủi, u nần trông rất ghê sợ… Người mẹ của cha lúc ấy mắt
đã mờ không đọc được, nhìn vào bức hình cũng chẳng nhận ra nổi đứa con yêu. Bà
hỏi con cháu: Hình ai đây sao mà trông ghê sợ vậy?” Một người em của cha trả
lời: "Một
người hủi trên đảo
Cha Đamiên đã
sống với người hủi cho đến chết. Tình yêu Chúa đã giúp cha hy sinh suốt đời vì
họ. Ngài đã sống trọn vẹn cho tình yêu dâng hiến: “Tôi đã dâng hiến tất cả cho Thiên Chúa, tôi chết nghèo, tôi chẳng có
gì cho tôi…”
Ước gì người môn
đệ của Chúa cũng biết sống yêu thương như Chúa đã yêu. Một tình yêu cảm thông
đến mọi phận người để rồi bỏ qua những thiếu sót, lầm lỗi của tha nhân. Một
tình yêu san sẻ với những người khổ đau để rồi sẵn
lòng cúi xuống phục vụ mọi phận người khổ đau không phân biệt địa vị sang hèn.
Một tình yêu bao dung để xóa đi những ngăn cách của hiểu lầm, đố kỵ, ghen tương
nhờ đó mà có thể đón nhận mọi phận người trong yêu mến , tôn trọng và phục vụ.
Amen.
Lm.Jos Tạ Duy Tuyền
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét