CN 17 TNA NƯỚC TRỜI NHƯ KHO TÀNG
Có một nhân
vật của dòng văn học dân gian mà dường như ai cũng nhớ tên, đó là "Thằng
Bờm". Một nhân vật được dựng nên để châm chọc cho tính cách khờ khạo của
một ai đó. Và thằng Bờm "khờ" như đến thế này là cùng:
Thằng Bờm có cái quạt mo
Phú ông xin đổi ba bò chín trâu
Bờm rằng Bờm chẳng lấy trâu
Phú ông xin đổi ao sâu cá mè
Bờm rằng Bờm chẳng lấy mè
Phú ông xin đổi ba bè gỗ lim
Bờm rằng Bờm chẳng lấy lim
Phú ông xin đổi đôi chim đồi mồi
Bờm rằng Bờm chẳng lấy mồi
Phú ông xin đổi nắm xôi Bờm cười.
Có nhiều
lối giải thích cho sự khờ khạo của thằng Bờm, nhưng có lẽ sự khờ khạo nằm ở chỗ
thằng Bờm không so đo tính toán cao siêu mà chỉ cần no cái bụng là được rồi. Ba
bò chín trâu hay ba bè gỗ lim cũng không giá trị so với nắm xôi vì nó giải
quyết nhu cầu trước mắt.
Cái dại,
cái khờ khạo của thằng Bờm là đã không chịu đáp ứng sự đổi chác quá chênh lệch
của lão Phú ông. Phú ông đổi những cái có giá trị, thì Bờm cứ... "chẳng
lấy". Đến khi Phú ông đổi nắm xôi, thì... Bờm cười. Cười là đồng
ý, là thích chí, là thõa mãn...
Trong sự
đổi chác này sẽ có một người dại, hoặc Phú ông, hoặc thằng Bờm. Nhưng chắc chắn
có một người vui hơn khi biết cười và không thấy mình thua thiệt, đó là thằng
Bờm. Đến đây, chợt nhớ câu thơ tự trào của Nguyễn Bỉnh Khiêm: "Ta dại ta tìm nơi vắng vẻ. Người khôn
người đến chốn lao xao".
Người khôn
luôn phải tìm kiếm, phải trao đổi cho dù phải ở chốn lao xao nhưng sẽ tìm được
viên ngọc quý, tìm được cái mình yêu, mình thích.
Để chiếm
hữu nó cho dù có phải bán hết gia tài vẫn cảm thấy thích thú vì mình được cái
mình vừa ý và toại nguyện. Cái đó có thể là nắm xôi hay cái quạt mo là tùy mỗi
người mỗi sở thích khác nhau.
Nước trời
được Chúa Giêsu sánh ví như kho tàng được chôn giấu trong thuở ruộng. Có người
đã chiếm hữu nhưng lại chôn dấu đi. Ngược lại, người thương gia đã nhận ra giá
trị cao siêu nên bán hết tài sản của mình để chiếm cho được kho tàng ấy.
Nhân loại
ngày hôm qua và hôm nay vẫn thế! Có người vì danh lợi thú mà họ cất giấu niềm
tin của mình để lao theo con đường danh vọng, nhưng cũng không ít người khám
phá viên ngọc quý là Nước trời để rồi bỏ lại tất cả sự giầu sang, quyền quý để
đi theo Chúa.
Thánh
Phanxico Xavie là một điển hình. Sinh trưởng trong một gia đình giầu có, quyền
thế. Bản thân lại học giỏi tài cao. Đường công danh sáng lạn. Thế nhưng ngài đã
bị đánh động bởi câu: “Được lời lãi cả
thế gian, chết mất linh hồn nào ích gì?” để từ đó cuộc đời Ngài chỉ còn tìm
kiếm và phụng sự cho tin mừng Nước Trời.
Thánh
Augustino sau những ngày tháng ngụp lặn trong thú vui thế gian và xác thịt,
Ngài đã cảm nghiệm sâu xa về hạnh phúc Nước Trời mới là vĩnh cửu còn thế gian
là tạm bợ. Ngài đã thốt lên trong tiếc nuối: “Lạy Chúa, con yêu Chúa quá muộn
màng” để rồi từ đó Ngài ngụp lặn trong đại dương bao la tình Chúa.
Xin cho chúng ta cũng biết khôn ngoan chọn lựa giá trị
vĩnh cửu là Nước Trời hơn là những danh lợi thú mau qua. Xin đừng vì những nhu
cầu xác thịt mà chôn dấu kho tàng Nước Trời. Xin Chúa giúp chúng ta luôn nhận
ra Chúa chính là gia nghiệp, là lẽ sống, là phần phúc để biết dùng hết khả
năng, trí tuệ hầu đạt được hạnh phúc Nước Trời mai sau. Amen.
Lm. Giuse Tạ Duy Tuyền
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét