Chuyện kể rằng có một thầy khổ tu vào
rừng để hành xác, mong được lên cõi thiên đàng. Ngày ngày có một cô gái nhân
đức tới để cung cấp trái cây và nước suối cho thầy.
Nhiều năm trôi qua, đã đến lúc thầy
phải rời bỏ khu rừng vào hang núi sâu, hoàn thành cuộc hành xác khắc nghiệt.
Người con gái chặt củi nước mắt lưng tròng van xin:
- Tại sao thầy không cho con được
diễm phúc hầu hạ thầy?
Và thầy tu đã ngồi lại, ở nguyên chỗ
cũ.
Thầy ngồi một mình, tháng này qua năm
nọ, cho đến khi cuộc hành xác hoàn thành. Vị chúa tể của những con người bất tử
xuống báo cho thầy biết rằng thầy đã được lên cõi thiên đàng. Nhưng thầy tu
nói:
- Đã lâu rồi tôi không cần thiên đàng
nữa!
Vị chúa tể kia liền hỏi:
- Vậy thầy muốn được phần thưởng nào
quí giá hơn thiên đàng?
Thầy tu chắp tay nhắm mắt điềm nhiên
trả lời:
- Tôi muốn được cô gái chặt củi?
“Nước Trời giống như chuyện một thương gia đi
tìm ngọc đẹp. Tìm được một viên ngọc quý ông ta ra đi, bán tất cả những gì mình
có mà mua viên ngọc ấy”
(Mt 13,45-46). Người thương gia rất am tường về ngọc, ông biết rõ viên ngọc quý
này là vô giá, mà người bán không hề biết, nên ông đã đánh đổi cả gia tài của
mình để mua viên ngọc ấy, vì tất cả những gì ông có so với viên ngọc quý ấy
cũng chẳng là gì, chẳng đáng giá chi.
Nước Trời đáng quí, đáng trọng, đáng
mơ ước là thế, vậy mà thày tu trong câu chuyện trên đây lại bỏ thiên đàng để ở
lại với cô gái chặt củi. Viên ngọc quý của ông sau bao nhiêu năm hành xác mới
có được lại không phải là thiên đàng vĩnh cửu, mà là một xác phàm hay chết, một
thụ tạo nay còn mãi đã biến tan. Thật là ngu lắm thay, dại khờ lắm thay!
Chợt nghĩ lại, đâu chỉ mình thày tu
này dại khờ, ngu ngơ! Đâu chỉ mình ông mới “Bỏ hình bắt bóng”.
Những kẻ xem danh vọng, chức quyền là
viên ngọc quý, cả đời săn lùng tìm kiếm cho đến hao tâm tổn sức, để rồi nó vỡ
tan như bong bóng xà phòng, lại không dại khờ lắm sao?
Những kẻ coi tiền bạc, của cải là kho
báu duy nhất trên đời, để bôn ba vất vả thu tích cho thật nhiều mà chẳng nghĩ
đến ai, và khi nhắm mắt xuôi tay cũng chẳng mang được một xu về bên kia thế
giới, lại chẳng dại khờ lắm sao?
Những kẻ đam mê khoái lạc, ăn chơi
cho thỏa thích, họ xem thế gian này là kho báu, là viên ngọc quý, phải thụ
hưởng tối đa cho thỏa mãn, cho tràn trề, để rồi khi kết thúc cuộc đời ngắn
ngủi, sẽ phải khóc lóc nghiến răng muôn kiếp, lại không phải là kẻ dại khờ lắm
sao?
Hãy bỏ đi những chiếc phao thủng mà
một lúc nào đó, giữa biển đời lênh đênh chúng ta đã bám víu như một vật cứu
sinh an toàn.
Chỉ có những ai sáng suốt nhận ra Đức
Giêsu chính là viên ngọc quý, lấp lánh ngời sáng như sao mai trên bầu trời, mới
dám bán đi những viên ngọc giả là của cải, danh vọng và khoái lạc trần gian, mà
mua lấy mối tình thâm sâu với Người trong cõi đời đời.
Chỉ có những ai xác tín rằng Nước
Trời chính là kho báu vô giá, tồn tại đến miên trường, mới “Vui mừng bán đi tất cả”
những kho tàng phù vân đời này, mà mua lấy kho báu bất diệt trên nơi vĩnh phúc.
Đức Giêsu nói với người thanh niên
giàu có: “Hãy đi bán những gì anh có mà
cho người nghèo, anh sẽ được một kho tàng trên trời. Rồi hãy đến theo tôi”
(Mc 10,21). Nếu Đức Giêsu là viên ngọc quý, là hiện thân của nước Trời, thì
người tín hữu phải bán đi tất cả, phải chấp nhận mất mát tất cả, phải từ bỏ mọi
sự để được sống với Người, để chọn Người làm lẽ sống, và để được Người, là được
tất cả.
Đó là cái nghịch lý chạy xuyên suốt
toàn bộ Tin Mừng: mất đi để được lại, cho đi để được nhận lãnh, chết đi để được
sống mãi.
Baeteman có viết: “Cái đáng giá, không luôn là cái chúng ta
hiến dâng cho Chúa, nhưng luôn là cái gì chúng ta nhân danh Người mà từ chối”.
Lạy
Chúa, nếu có lần nào chúng con cảm nghiệm được hạnh phúc giả tạo mau qua của
kho tàng dưới đất, thì xin cho chúng con một chút ngất ngây hạnh phúc của kho
báu trên trời.
Xin
dạy chúng con biết luôn chọn chúa là gia nghiệp, là cùng đích và là lẽ sống của
cuộc đời chúng con. Amen.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét